truyen sex| doc truyen hay

Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014

Truyện sex - Anh trai, em gái

Truyện sex

Một buổi sáng đầu thu mát mẻ, trông lên bầu trời không có lấy một gợn mây, Mỹ Giao khẽ mỉm cười thích thú ngắm nhìn những chú chim mải mê tìm thức ăn cho bọn chim non mới nở. Tiếng chim hót như một bản nhạc vui tươi báo hiệu kì nghỉ hè đã kết thúc, và cũng đồng nghĩa với việc nó đã là một cô nữ sinh cấp 3 nhưng vẫn mang trên mình cái tính trẻ con, tinh nghịch và đáng yêu như một đứa trẻ.
"Giao! MÀy có  xuống đi học không? Hay mày thích đi bộ hơn hả?"
Một tiếng hét chói tai khiến nó bừng tỉnh, vội liếc nhìn đồng hồ sau đó phóng thẳng xuống lầu, nơi anh nó đang chờ.
"Con làm gì mà la em thế? Nói nhỏ nhẹ không được à?"Tiếng anh sex ola nhắc nhở của mẹ vang lên làm Khang xụ mặt xuống, bà nhìn đứa con trai lớn của mình khe khẽ lắc đầu với nụ cười buồn buồn.
"Em xin lỗi..."Giao vừa huơ huơ tay trước mặt vừa nhìn anh hai nó với ánh mắt hối lỗi.
"Còn không mau lên xe?" Anh nó dắt xe từ trong nhà ra, ánh mắt hậm hực nhìn đứa em gái chậm chạp của mình vẫn đang đứng trong nhà. Nhìn cử chỉ yêu thương của mẹ dành cho nó mà anh không khỏi ganh tị trong lòng.
"Mẹ dặn em nói với hai nhớ đi đường cẩn thận!" Nó lại làm những động tác tay ra hiệu cho anh nó hiểu. Nhưng đổi lại anh nó chỉ bĩu môi một cái.
"Hừ! Mẹ chỉ lo mình chạy không cẩn thận sẽ là nó bị thương chứ gì?" Một dòng suy nghĩ ích kỉ len lỏi trong lòng, sau đó Khang không nói một lời nào, lặng lẽ phóng xe đi thẳng khi Giao còn chưa kịp ngồi vững khiến nó ngã nhào vào người anh nó.
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh trên còn đường nhựa tràn ngập mùi hoa sữa, bóng cây mát pim dịu đổ xuống mặt đường mang lại cảm giác dễ chịu. Nhưng chỉ mới đi được một đoạn, chiếc xe đột ngột bị hỏng, anh và nó bèn ngồi lại chỗ tiệm sửa xe ven đường. Lo lắng nhìn lên đồng hồ phim sex online đang chậm chạp nhích từng chút một. được  một lúc Khang bắt gặp thằng bạn đi học ngang qua liền xin cho đi nhờ, trước khi đi chỉ kịp nói với nó một câu.
"Mày ở lại chờ xe sửa xong rồi tự đến trường, hôm nay tao có việc bận ở trường!"
Nó chưa kịp nói gì thì chiếc xe chở anh nó đã khuất dần trong tầm mắt, để lại nó với ánh mắt thẫn thờ và đống dụng cụ sửa xe xung quanh.
Lúc nó đến trường cũng là lúc buổi lễ khai giảng kết thúc, ngồi trong lớp lặng lẽ ngắm nhìn các bạn học ngồi xung quanh đang nói cười vui vẻ làm quen với nhau, nó không khỏi buồn bã trong lòng. Nó thật sự muốn trò chuyện kết bạn với nhiều người nhưng tuyệt nhiên cổ họng nó chẳng thể thốt ra một lời nào.
Một cậu bạn trong lớp đột nhiên tiến tới chỗ nó, cậu mỉm cười lịch sự.
"Chào cậu! Mình là Tân, mình có thể ngồi đây không?"
Giao cười tưoi gật đầu và né sang một bên cho cậu ta ngồi. Xem ra nó không phải vô hình với tất cả.
"Sao cậu có vẻ...im lặng thế? Không ra làm quen với mọi người à?" Tân thắc mắc nhìn nó có lẽ vì trông bộ dang có vẻ nhút nhát của cô bạn.
Giao buồn bã cúi đầu xuống, sau đó viết viết gì đó ra giấy và đưa cho Tân, nét ngạc nhiên thoáng hiện trên gương mặt. Sau đó cậu ta khẽ mỉm cười diễn tả ngôn ngữ của người câm.
"Không cần phải viết giấy đâu!"
Thời gan sau đó nó và Tân dần trở nên thân thiết với nhau hơn. Dường như đi đâu hai đứa cũng có nhau. Giao cũng không cần phải sợ bị anh nó bỏ lại giữa đường nữa, vì đã có Tân sẵn sàng đèo nó đi học mỗi ngày. Thời gian thấm thoắt trôi đi, quan hệ giữa nó và Tân càng trở nên thân thiết bất nhiêu thì quan hệ giữa nó và anh càng  xa cách bấy nhiêu. Mặc dù nó luôn cố gắng hòa đồng với anh mình, nhưng tất cả sự cố gắng của nó chỉ đổi lại ánh nhìn lạnh lẽo của Khang. Đôi lúc nó tự hỏi không biết liệu mình đã làm sai chuyện gì khiến anh ghét nó đến vậy?

 

Khơi nguồn của mọi chuyện có lẽ là bắt đầu vào cái hôm Tân đã thẳng thừng chỉ trích Khang, trách Khang tại sao không chăm lo cho em gái mình nhiều hơn. Trong cơn nóng nảy Khang không kịp suy nghĩ gì đã đánh Tân một cú đau đớn, và sau ngày hôm đó anh nó bị mẹ cấm túc suốt một tháng trời.

 

Khoảng thời gian sau đó, nó và anh ngày càng như người dưng cùng sống chung một mái nhà. Anh trở nên lạnh nhạt hơn, không hề đếm xỉa gì đến đứa em gái là nó. Thường xuyên nghĩ ra nhưng trò quậy phá nó cho bõ tức. Có lần anh giấu quyển bài tập của nó khiến nó bị cô trách phạt trước lớp, hôm thì lấy bút của nó giấu đi làm hôm sau nó không có bút làm bài kiểm tra, cũng may nhờ có tân giúp đỡ nên nó may mắn thoát nạn.

 

Giao cũng không biết là trong lòng anh còn có hình bóng nhỏ bé của nó không nữa? Thế nhưng nó tuyệt nhiên không trách móc anh mình lấy nửa lời, và cũng  giấu nhẹm đi không cho mẹ nó biết vì sợ anh nó lại bị la!

 

Cho đến một hôm, trên đường cùng Tân đi học về ngang qua con hẻm vắng, nó tình cờ bắt gặp anh nó bị bọn côn đồ bắt nạt, khắp người lấm lem bùn đất và từ miệng anh nó còn có một vệt chất lỏng màu đỏ chảy ra. Trong tâm trạng hoảng hốt không kịp nghĩ ngợi gì nhiều, nó lao tới chỗ đám côn đồ, dùng chiếc cặp da mẹ đã tặng cho nó khi vừa bước chân vào cấp 3 đánh thật mạnh vào những người làm anh nó bị thương. Một lúc sau ở đầu ngõ hẻm  xuất hiện  một vài người đi đường mà Tân đã chạy đi nhờ họ giúp đỡ. Đám côn đồ thấy vậy định bắt Giao đi theo để xử tội nhưng Tân nhanh chóng kéo nó chạy đi. Mấy người ở đằng sau chưa kịp phản ứng gì thì tên cầm đầu đã ra lệnh cho đám đàn em cản họ lại, sau đó nhanh chóng đuổi theo nó.

 

Trời bất chợt đổ mưa tầm tã khi nó và Tân vừa chạy ra khỏi con hẻm. Nhưng đám côn đồ dường như không chịu tha cho, bọn chúng ra sức đuổi theo dưới cơn mưa tầm tã. Cũng may lúc đó Tân dã nhanh trí kéo nó chạy vào khu công viên nhỏ và nấp dưới chiếc cầu trượt, nhờ vậy mà đánh lạc hướng được bọn chúng. Nhưng chỉ  ngay sau đó, Giao đột nhiên ngất lịm đi trên tay cậu bạn.

 

Đêm đó trong căn phòng trắng toát và tràn ngập mùi thuốc sát trùng, mẹ nó lặng lẽ ngồi bên giường bệnh, đưa đôi tay run run vuốt ve khuôn mặt tái nhợt và lạnh ngắt của đứa con gái đáng thương của mình, sau đó cất giọng nghẹn ngào:

 

"Em con nó bị bệnh…bệnh nặng lắm! Nhưng nó không cho mẹ nói cho con biết…nó sợ con lo lắng, con có biết không hả Khang?”

 

"Giao…Giao nó bị sao hả mẹ? Mẹ…mẹ mau nói con biết đi!”

 

"Em con nó bị bệnh tim, căn bệnh đó đã hành hạ nó hơn một năm nay rồi. Bác sĩ nói bây giờ bệnh đã trở nặng, có thể sẽ…”

 

Khang nghe như có gì đó vụn vỡ trong lòng, lời nói của mẹ như nhát dao đâm sâu vào tim khiến nó nghẹt thở.

 

Sau một thời gian nghỉ ngơi trong bệnh viện, nó được các bác sĩ kiểm tra lần cuối. Anh nó ở bên ngoài chờ đợi như ngồi trên đống lửa, vừa thấp thỏm lo âu, vừa cầu mong cho nó khỏe lại, nhưng tất cả sự chờ đợi của anh nó đều đổi lại những cái lắc đầu của bác sĩ. Ngồi bên trong loáng thoáng nghe được cuộc trò chuyện, cả người nó như bị điện giật khi nghe cái tin như sét đánh ngang tai. Nó không còn sống được bao lâu nữa!

 

Vào một  buổi chiều không mưa cũng không nắng, nó lặng lẽ ngắm nhìn những chậu xương rồng trước mặt, những cánh hoa lạnh buốt như trái tim nó lúc này vậy. Nó làm động tác tay nói chuyện với anh nó.


"Nếu một ngày nào đó em không còn…hai hứa với em một diều được không?”

 

"Ngốc! Nói gì vậy chứ? Không…sẽ không có chuyện đó đâu. Chỉ cần em nghỉ ngơi nhiều thì sẽ không có chuyện gì cả.” Anh nó giật mình vội đi đến bên cạnh nắm lấy cánh tay gầy gầy của nó, không che giấu được nỗi sợ hãi đang dần xâm chiếm.

 

"Em chỉ nói nếu thôi, nếu điều đó thật sự xảy ra... Hãy hứa với em là sẽ không khóc và giúp em chăm sóc cho ba mẹ thật tốt!...”

 

Sau khi nó ngủ say, anh khẽ đặt lên trán nó một nụ hôn, một giọt nước đau thương từ khóe mắt lăn trên gò má anh và rơi xuống vầng trán sáng bóng.

 

Sáng hôm sau nó mất, anh nó giật mình khi thấy bàn tay mình lạnh toát, nói đúng hơn là tay nó đang nắm chặt lấy tay anh, hơi lạnh từ bàn tay nhỏ bé của nó khiến anh cảm thấy sợ hãi tột cùng.

 

"Giao…Em tỉnh lại đi Giao! Đừng làm anh sợ mà Giao...Em không thể chết được.Anh vẫn chưa bù đắp lại lỗi lầm của mình. Anh còn nhiều điều chưa kịp nói với em mà Giao…”

 

Linh hồn của Giao theo gió bay đi, để lại một vết thương lòng không bao giờ phai mờ trong trái tim một người. Khang thấy rõ ràng một nụ cười mãn nguyện và nhẹ nhõm hiện trên đôi môi nhợt nhạt của đứa em gái đáng thương của mình. Bàn tay nó vẫn nắm chặt lấy tay anh như lời nhắn nhủ gửi tới người anh mà nó hằng thương yêu.

 

(Cuộc sông có thể không công bằng với tất cả mọi người, nhưng được sinh ra và lớn lên trong vòng tay yêu thương của ba mẹ là niềm hạnh phúc lớn nhất của chúng ta. Hãy trân trọng những gì mình có, đừng để nó qua đi rồi mới luyến tiếc, nhớ nhung!)

Thứ Hai, 21 tháng 4, 2014

Truyện sex - Tình

Tôi thích cà phê! Một thứ đồ uống độc đáo mang hương vị kì diệu, tinh tế đến quyến rũ. Dư vị đắng chan chát xen lẫn cái ngọt nhàn nhạt cứ lưu luyến đọng lại trong tôi. Hệt như cô người yêu đỏng đảnh luôn bám theo nũng nịu, không thể cưỡng lại. "Tình" cũng từ đó mà chào đời, truyen sex quán café bé nhỏ, duyên dáng bên hồ nước trong xanh, "cô đơn" ở một góc phía Tây thành phố. Trái ngược hẳn với ồn ào vồn vã của cuộc sống ngoài kia, " Tình" lạc lõng như một thế giới khác- lặng lẽ và mang bao niềm bình yên. Tôi thích ngắm màu nước sóng sánh đậm đà của mỗi ly cà phê mà tự tay mình pha chế cho khách, hay bí mật chú ý cái gật đầu tâm đắc của khách hàng khi thưởng thức. Điều đó làm tôi cảm thấy rất thỏa mãn.


Một buổi chiều nắng gắt lạ kỳ của Tháng tám, tôi tự thưởng cho mình một ly cà phê đá bên cạnh chiếc bàn mây nhìn ra phía hồ nước êm đềm. Mặt hồ thu lăn tăn gió thổi, yên ả và trầm lặng như người ấy- cô gái của tôi. Người đã bỏ đi, chạy theo ước mơ truyen sex loan luan bên trời Tây xa xôi kia. Tôi đã rất giận cô ấy, từng có cảm xúc như thể mất đi tất cả của một chàng thanh niên 18 đầy nhiệt huyết và xốc nổi. Giờ đây chỉ còn đọng lại những giọt nắng trong veo nơi cuối tâm hồn. Cái gì là của mình thì dù trải qua mưa gió cát bụi, trước sau sẽ vẫn thuộc về mình. Vì thế tôi tin, nếu có duyên, chúng tôi sẽ gặp lại!


Không gian riêng tư chợt bị xáo trộn bởi tiếng mở cửa. Mà chàng trai là tôi đây đã không kịp nhận ra rằng, cuộc sống bình lặng của mình cũng từ đó mà lệch nhịp, xáo trộn theo....


Em


Hải An - là tôi- một cô nhóc lanh chanh và lắm mồm! Đôi khi còn thêm chút đanh đá của thiếu nữ tuổi 17 thích gây sự vô cớ. Khác với chị Hải Anh, chị gái yêu quý của tôi, một cô gái rất đúng tiêu chuẩn thùy mị, nết na của các mẹ! Mặc dù tính cách trái ngược, nhưng hai chị em tôi rất thương yêu nhau. anh sexola Tôi cũng không vì suốt ngày bị mang ra so sánh mà ghen ghét. Tuy nhiên, thỉnh thoảng tôi vẫn bị chạnh lòng và đố kỵ với chị ấy. Cho dù tôi ngàn lần biết như thế là không tốt. Ai lại đi ganh tị với chị gái, chỉ vì mình không giống chị- giỏi giang và ngoan hiền. Mà tôi cũng có học dốt đâu, đường đường là lớp phó học tập cơ mà, tôi chỉ kém chị khoản dịu dàng thôi. À không, là khác biệt! Khác biệt tạo nên con người. Không ai phải nhất thiết giống ai cả, tôi là chính tôi, tôi đâu cần là phiên bản của người khác. Kể cả người ấy có thân thiết với bạn đến mấy đi nữa. Hoa hồng là hoa thì vẫn thuộc họ cây đấy thôi!


Tôi thích lượn lờ và khám phá khắp các ngóc ngách của thành phố. Hôm nay cũng vậy, lang thang qua các con đường, tôi bị cuốn hút bởi ngôi nhà nhỏ xinh xinh bên hồ nước. Chẳng hiểu điều gì cứ thôi thúc tôi tiến về nó. Mà mãi sau này tôi mới biết, là định mệnh mang tôi đến- hệt như đám mây cứ bồng bềnh trôi, chợt trời nổi gió, sà xuống nơi anh...


Gặp gỡ


Một cô nhóc học cấp 3 bước vào, tôi đoán thế vì em mặc đồng phục, vai mang balo Petshop, đeo tai nghe và vừa đi vừa lẩm bẩm một câu hát nào đó. Trông em tôi chợt có cảm giác rất lạ mà tôi không thể diễn tả nổi! Thế nào nhỉ, em nổi bật và lạ lẫm với không gian ở đây. Mọi người đến với "Tình" ít nhiều đều mang theo tâm trạng nào đó, họ cần cái lặng lẽ và yên bình này, để suy nghĩ hay hồi tưởng một thứ nhớ nhung. Còn em, một tâm hồn tươi trẻ và mạnh mẽ. Tôi tự hỏi mình: làn gió nào đưa em tới đây? Một không gian buồn như thế này? Nó thôi thúc tôi muốn gần em hơn:


- Chào em! Em muốn dùng cà phê loại nào?- Tôi cố gắng tỏ ra thân thiện


- Em không thích cà phê. Anh có sữa chua hoa quả không?


Một đôi mắt tròn xoe ngẩng lên chờ mong. Tôi thoáng sửng sốt. Cô nhóc vào quán cà phê của tôi rồi đòi sữa chua hoa quả!!! Khi tôi còn chưa hết bàng hoàng và đang tìm cách giải quyết thì em đã lên tiếng trước:


- Anh có thể đền bù cho em bằng cách khác!!!
- Cách gì? Tôi nghe thấy giọng mình cất lên mà không kịp kiểm soát


Em quay lại chỗ tôi với đôi mắt tinh nghịch, có một chút láu cá trong đó:


- Hì hì, quán của anh đẹp quá! Nhưng hơi buồn!


Tôi mỉm cười mời em: " Của em đây. Vị khách "đặc biệt"!". Tôi cố phim sex online hai từ cuối làm em phá lên cười vang. Không gian tôi đã gắn bó suốt một năm trời bỗng trở lên rộn ràng theo tiếng cười trong trẻo của em. Tâm trạng hoài niệm xa xôi của tôi cũng biến mất tự bao giờ.


- Em đã bảo không uống cà phê mà anh?


- Quán anh chỉ có duy nhất cà phê thôi!


- Vậy anh mời em ha?- Cô nhóc vừa nói vừa nhấm vài ngụm, rồi tỏ vẻ gật gù như một chuyên gia làm tôi hơi buồn cười.


- Òà, mùi của mạch nha, socola, caramen tuyệt quá!!!


Tôi chợt sững lại, phần vì cảm nhận sâu sắc của nhóc, phần vì đã từng có người nhận xét cà phê của tôi như thế: mạch nha, chocolate, caramen, đầy ngọt ngào nhưng cũng không thoát khỏi cái đăng đắng cùng hòa quyện lại, như tình yêu em dành cho tôi. Ở bên kia bán cầu, mỗi lần uống cà phê, em còn nhớ tôi như tôi vẫn nghĩ về em, mỗi giây mỗi phút với những "giọt đắng" lách tách, lách tách rơi hay không?


- Ơ, em nói gì sai sao anh? Vị giác của em là tốt nhất rồi đó!!!


- À, không có gì. Anh đột nhiên nhớ lại một vài chuyện cũ thôi. –Sao tôi lại đi giải thích với em chứ?- Tôi lắc đầu vì suy nghĩ ngớ ngẩn vừa vụt qua.


- Người yêu hả anh???


- Gần thế- Tôi ậm ừ, không muốn em nắm được cảm xúc- Mà sao em lại tới đây? Nơi này không phù hợp với em.


- Làm gì có ông chủ nào đuổi khách như anh! Em thích, em đến!- Em hừ mũi vẻ bướng bỉnh trông mà dễ thương.


- Ô, vậy anh nên vui vì có một cô bé tới quán cà phê của mình và đòi sữa chua hoa quả?


- Hì hì, tại quán đẹp quá!


"Tình"


Từ hôm đấy, trừ học thêm hay bận, còn đâu chiều tối nào em cũng đạp xe tới. Chiếc bàn gần cửa sổ cũng tự nhiên dành cho em tự bao giờ. Lúc quán không có khách, em sẽ ngồi vắt vẻo hát vang cả phòng, mặc kệ tôi kêu la. Bình thường, em yên lặng làm bài tập, thi thoảng cũng bày ra vẻ mặt nghĩ ngợi xa xăm, khua khoắng ly hoa quả dầm của mình. Đúng, là hoa quả dầm sữa chua! Thứ đồ uống bất đắc dĩ xuất hiện ở quán! Sau một lần em xách theo túm hoa quả với mấy lốc Vinamilk, lải nhải đi theo tôi vòi vĩnh món khoái khẩu "dở hơi" của em. Thế là chiếc tủ lạnh quanh năm làm bạn với cà phê cùng đá, bây giờ có thêm cả đống quả. Cứ cuối tuần, em phải nhắt đầy tủ lạnh của tôi thì mới cười mãn nguyện. Sau vài lần nhắc nhở vô dụng, tôi không nói gì, và em thì vẫn làm theo ý mình. Có những khi thấy tôi mang ra cho em, khách cũng đòi với theo, tôi chỉ có thể chiều khách, còn em thì te tởn trêu chọc lại tôi.


Em hiếu động và vui tươi! Từ khi em đến, "Tình" không còn cái vẻ buồn bã vốn có của nó nữa. Tiếng chuông gió leng keng mà em treo khắp nơi, rộn ràng đượm nắng. Hay vài giỏ hoa lan em để trước cửa, tỏa sắc cả căn phòng. Em dần dần mang tới nơi đây một vài thứ nho nhỏ, nhưng cũng đủ để "Tình" của tôi đổi thay. Tôi không rõ việc mình dung túng cho em, làm đảo lộn không gian nơi đây là đúng hay sai? Nhưng tôi biết, không chỉ có "Tình", tôi cũng vui vẻ và cởi mở hơn. Những hình ảnh về cô ấy và cuộc tình dang dở không còn lẽo đẽo theo tôi hàng ngày. Thi thoảng, ánh mắt tôi cũng bất chợt dừng ở cô nhóc đang cắm cúi nghịch ngợm kia. Em tinh nghịch với mái tóc ngắn ngang vai, nụ cười má lúm luôn rạng rỡ, tràn đầy sức sống. Như làn gió mới mát lạnh, len vào "Tình" của tôi tự khi nào?


Chúng tôi thường trò chuyện với nhau, không chủ đề nhất định. Phần lớn em hỏi, tôi trả lời, em nói, tôi bình luận. Thế mà mới có ba tháng, cả tôi và "Tình" đã quen với cái giọng lanh lảnh len vào từng ngóc ngách của em. " Hôm nay em bị cô gọi lên kiểm tra miệng đấy!" " Anh Huy này, anh nghĩ có ma không?", " Này, trên đường tới đây, em nhìn thấy một người ăn mặc rất kỳ quái", " Sáng nay em bị ghi sổ đầu bài vì nói chuyện anh Huy à, mẹ sẽ mắng em chết mất".... Cứ thế, em nói với tôi mọi việc, mọi suy nghĩ trẻ con nhưng cũng đầy cá tính của em. Còn tôi, tôi đã dần coi việc lắng nghe và giải đáp em là đương nhiên. Và em, em cũng đã nhẹ nhàng bước từng bước vào cuộc sống của tôi như thế, từ một cái đẩy cửa khẽ khàng kia...


Gió lạnh


Hôm nay Hà Nội đón đợt gió mùa đầu tiên tràn về, có lẽ vì thế mà "Tình" vắng khách, nhưng đúng giờ, cô bé vẫn bước vào với cái khăn to xù, thu mình trong chiếc áo khoác bông rộng.


- Lạnh quá anh Huy ơi! Thích thật đấy!- Cô hít hà và cười thật tươi, hai lúm đồng tiền lấp ló


- Lạnh thế sao còn tới?- Huy nói vọng ra


- Hừ, người ta có cái này mang tới chứ bộ- Hải An trèo lên ghế, cố kiễng chân với tay lên cửa sổ- Anh nhìn này, đẹp không, em tự làm... AAAAA


- Làm gì mà hét to thế?- Huy vừa đỡ cô, vừa trách móc.


- Em...em... - Chẳng biết tại cái lạnh đầu mùa hay tại trái tim của cô gái tuổi 17 đang loạn lên, mà An lắp bắp. Cái miệng phát hai tư trên hai bốn bỗng đình công không biết nói gì. Chớp chớp đôi mắt, cô cũng vừa bỏ qua sự mất bình tĩnh của chàng trai bên cạnh.


- Sao không chờ anh ra, cứ tự mình làm liều!


- Em muốn cho anh bất ngờ mà! Đẹp không anh?


- ...


- Dreamcatcher đấy! Chắc anh không biết đâu. Nó giúp...


- Anh biết, mang đến những giấc mơ ngọt ngào- Huy xoa đầu cô nhóc, cười hiền


- Oa, sao anh biết hay vậy? Em thấy chỉ tụi con gái mới chú ý tới mấy cái này thôi. Hay là.... là ... đã từng có người...- An không nhận ra rằng, giọng cô vừa chững lại, nhỏ dần, nhỏ dần...


Không gian im ắng chợt bao trùm hai bóng hình bên khung cửa sổ, ngoài trời, gió vẫn thổi vù vù, xô mạnh vào kính, bật ngược lại. An không dám thở mạnh, cô vừa mong chờ anh đáp lại, nhưng cũng hy vọng anh đừng đưa ra câu trả lời, cô sợ, sợ phải nghe thấy điều mình không muốn nghe. Cô bất ngờ phát hiện, thì ra mình đã quan tâm anh ấy nhiều đến vậy. Thấy lũ con gái ở lớp làm Dreamcatcher tặng bạn trai, cô cũng liền một tuần ngủ muộn vì nó. Ba tháng quen anh, cô chưa từng thấy anh dắt ai về, hay nhắc đến tên một cô gái nào đó. Cô cứ tưởng...


Còn Huy, anh sững sờ, không phải vì nhớ tới cô gái nào đó, mà là ngạc nhiên. Bởi, anh đã quên cô ấy tự khi nào? Cô gái chiếm trọn những năm tháng tuổi trẻ của anh. Đã bao lâu rồi cô ấy không còn xuất hiện trong suy nghĩ của anh nữa?


- Uh, cô gái mà anh yêu.


An thấy tim mình như hẫng một nhịp


- Òa, thế mà anh giấu em suốt từ ấy tới giờ, phải phạt mới được!- Cô nghe thấy giọng mình cất lên, vẫn đùa vui như thường ngày, mà sao cô lại chua xót thế?


- Anh và cô ấy chia tay rồi, cô ấy đi du học.


- À... Anh, anh còn yêu chị ấy nữa không?- Cô nín thở chờ đợi


- Anh không biết nữa. Anh vẫn luôn nhớ về cô ấy, anh cũng không quên được ngày cô ấy bỏ anh đi. "Tình" chính là nơi anh và cô ấy chia xa


Cô nghe mà xót xa trong lòng, người đàn ông tốt như anh, sao lại có người nhẫn tâm bỏ rơi anh như thế chứ? Thảo nào mà "Tình" lặng thế. Thì ra. Không gian không phải mang nỗi sầu vốn có, nó chỉ phản ánh tâm trạng buồn bã nhớ nhung của con người mà thôi!


Cô cảm thấy ghen tỵ với người đã chiếm được trái tim của anh. Nhưng cô càng hận người ấy hơn. Cô chưa bao giờ nghĩ, hóa ra, khi thích một người, ta còn có thể bỗng dưng ghét bỏ một người nữa –mà thậm chí mình chưa hề gặp mặt!


- Sao tự dưng thừ ra như thế?


- Hì, em chỉ đang nghĩ, một người đẹp trai, tốt bụng, khéo tay, lại galang như anh mà cũng bị người ta bỏ. hehe. Cảm ơn chị ấy đã để anh lại cho em!!!


- Con bé này, chỉ được cái linh tinh- Huy véo má cô trêu đùa


- .....


Noel sớm


Sắp tới Noel, đường phố cũng nhộn nhịp hơn bình thường. Len với cái rét ngọt cuối đông là không khí rạo rực của năm mới gần tới. Cả nhà rộn ràng hẳn lên, phần vì Noel, nhưng chủ yêu là do chị tôi, chị Hải Anh đã về nghỉ lễ. Còn tôi, tôi cũng hân hoan trong niềm vui riêng nho nhỏ của mình... bên "Tình"... và anh.


- Không ở nhà chuẩn bị để mai đi chơi à?


- Không! Em chả thích. Mai em sẽ ở đây với anh!


- Ai cho ở, mai anh có hẹn rồi.


- Hứ, thì em sẽ lẽo đẽo bám theo anh, cho cô bạn gái anh ghen chết đi! – Nhưng ai mà biết được, khéo tôi lại chết trước người ta thì có!


- À, ra là thế. "Tình" ơi, mai tao định làm bạn với mày, thế mà có người không thích kìa!!


- Ah. Anh đáng ghét quá!!- Tôi hét lên, tiện tay đá anh cái vì dám trêu tôi


- Úi da, đau quá!


Tôi toan đá anh thêm cái nữa vì cái bản mặt lừa phỉnh kia thì một giọng nói ngọt ngào cất lên: " Xin lỗi, cho tôi hỏi?"


Ai mà lại đến vào giờ này nhỉ?


" Em..."- Anh Huy bỗng dưng sững sờ, ly cà phê vỡ choang, khói bốc lên nghi ngút. Một dự cảm chẳng lành xuất hiện trong tôi: " Ai vậy anh?"


Không cần câu trả lời, bởi người đằng sau tôi, không ai khác, người tôi vừa gặp lúc chiều- Chị Hải Anh!!!


Nhìn vẻ mặt bần thần của anh, sự khó xử xen lẫn ngạc nhiên của chị, tôi đã đoán ra phần nào câu chuyện. Ngồi chết lặng tại chỗ, tôi không biết phải nói gì và làm gì trong lúc này. Tiếng anh Huy vang lên, đánh thức tôi: " Em về nước từ bao giờ?"


- Em vừa về lúc chiều..


- Chị! Anh Huy, đây là chị Hải Anh, người con gái đẹp dịu dàng em vẫn hay kể với anh đấy! Hay quá, hai người quen nhau ạ?


Tôi lau chau cướp lời, nhin đôi mắt thoáng giật mình, bỡ ngỡ của anh, tôi không thể hình dung ra, nụ cười của mình méo mó tới mức nào.


- Hì, chị, chị ngồi đi. Anh chị nói chuyện nhé, em về trước đây!


Tôi chạy như bay ra ngoài, gió tạt vào mặt tôi, lạnh toát. Nhưng vẫn không lạnh bằng trái tim tôi lúc này. Người con gái tôi ghét, người mà tôi hận, người mà tôi ngàn lần ghen tỵ, lại chính là chị gái yêu quý của tôi. Trớ trêu thay, tôi, đứa em gái được chị yêu thương nuông chiều, lại đang thầm yêu người yêu của chị. Tôi là người rõ hơn ai hết, chị vì bị ông nội ép buộc, mà phải ra nước ngoài du học. Chị vẫn hay tâm sự với tôi về nỗi nhớ anh dông dài như thế nào, về bí mật chị luôn giấu diếm anh khổ sở ra sao. Còn tôi, tôi phải làm gì? Khi đã phải lòng anh- người mà một ngàn tám trăm hai mươi chín lần không được!


Tôi không đến " Tình" nữa, tôi dành thời gian rảnh rỗi của mình để đi chơi với lũ bạn. Tôi tránh mặt chị. Không phải tôi ghét chị rồi, mà do tôi không biết phải đối mặt với chị như thế nào. Một tuần nữa chị đi rồi, tôi sẽ trở về cuộc sống trước đây của mình, không có anh, không có "Tình", không có những buổi chiều buôn chuyện quên giờ về... Thế nhưng, tôi không thể ngăn mình nhớ đến anh. Nỗi nhớ quay quắt không lối thoát, theo tôi mọi lúc, mọi nơi...


day la noi dung footer


Vậy là tròn năm ngày em không đến. " Tình" cũng xơ xác, ảm đạm theo. Thì ra, không có em, chuông gió leng keng không còn vui tai, giỏ lan không còn khoe sắc, Dreamcatcher vẫn đung đưa, mà sao tôi không ngủ được. Tôi đã nhận ra mình nhớ em hơn tưởng tượng. Nhớ giọng nói lanh lảnh vang vọng, đôi mắt láu cá, nụ cười trong trẻo... Tôi nhớ tất cả!!!


Vượt trên cả nỗi nhớ về Hải Anh. Cô ấy đã quay lại, nhưng, tôi đã không còn mong đợi nữa. Giờ thì tôi đã hiểu, điều trớ trêu nhất không phải là bạn luôn luôn mong chờ một người vô vọng, mà là khi gặp được người ấy rồi, bạn chợt phát hiện, hóa ra, cô ấy không phải người bạn vẫn nhớ nhung hàng ngày kia. Gặp lại Hải Anh, tôi rất bất ngờ, nhưng tôi càng sững sờ hơn, vì em là em gái của cô ấy. "Em gái", hai từ đơn giản sao mà có sức nặng thế, tim tôi nén lại khi chúng lọt vào tai từ em. Bởi tôi không thể lừa dối chính mình, Tôi đã yêu em. Từ những điều giản dị nhất em mang tới cho tôi...Hải Anh và Hải An. Tại sao tôi không phát hiện ra từ những câu chuyện vụn vặt em kể cơ chứ! Tôi cũng không có can đảm đi tìm em, giấu mình trong quán, với những hình ảnh em ùa về liên tục, choán hết tâm hồn tôi. Trước kia, tôi còn hy vọng em mến tôi. Giờ sự thật trêu đùa, em còn có thể chấp nhận tôi không? Người yêu cũ của chị gái!


day la noi dung footer


Tôi rất bất ngờ khi thấy An ở "Tình". Và sau đó con bé trốn tôi luôn. Không khó để nhận ra, nó cũng thích anh ấy. Người mà nó kể miên man không hết chuyện khi chat với tôi.


Còn tôi, tôi ngạc nhiên hơn khi bắt gặp ánh mắt thẫn thờ của anh, hướng về phía An. Anh, người con trai tôi yêu thương, nhớ nhung da diết, đang ngồi trước mặt tôi. Và nghĩ về em gái của tôi. Tôi không thể diễn tả được cảm giác của mình lúc ấy. Nuối tiếc, giận hờn, xót xa... Nhưng trên hết, tôi lo cho An hơn. Con bé còn nhỏ, mặc dù lúc nào cũng tỏ ra mình mạnh mẽ, nhưng tôi biết, trong lòng nó yếu đuối hơn ai hết. Nó chỉ đang cố che giấu mà thôi. Cả tuần nay, nó tránh mặt tôi. Và tôi cũng không biết mình nên làm gì. Giữa anh và An. Tôi phải chọn ai đây? Là một người chị, tôi không thể để em mình chịu ấm ức, đau khổ. Nhưng là một người con gái, tôi có chấp nhận nhìn người mình yêu đi yêu thương người khác???


Ngày mai tôi bay rồi. An qua ngủ với tôi, con bé ôm tôi, lại nũng nịu như bình thường. Nhìn nó ngủ say, tim tôi đau nhói....


Kết thúc


Sân bay Nội Bài 9h sáng, một cô gái đang chào tạm biệt cả gia đình. Cô nhóc bên cạnh, tay cầm vali, nước mắt lăn dài. Chị về mấy ngày, mà nó thì trẻ con, lại còn tránh mặt chị. Hôm nay chị đi rồi, nó chỉ có thể khóc.


" Nín nào, chi đi rồi lại về, ở nhà phải nghe lời bố mẹ, chăm ngoan học, giỏi đấy!


Và......., thường xuyên đến " Tình" nữa!"


Hải An òa khóc nức nở khi chị gái nhắc tới 'Tình":


" Em xin lỗi chị, em không nên trốn tránh chị, huhu..."


" Em gái mạnh mẽ của chị đâu rồi. Mỉm cười lên nào. Hãy làm theo trái tim mình mách bảo, đừng ngại ngần gì em nhé!"


" Không đâu, anh ấy là anh Huy, không được!"


" Ngốc à, chị chỉ quay lại tìm anh Huy nói vài chuyện thôi. Bên đấy, có người đang chờ chị rồi!"


" Chị nói dối em! Em không tin đâu. "


" Chị có thể gạt em, nhưng em không thể dối lòng mình được. Chị và a Huy đã chia tay rồi. Em không cần áy náy. Hãy làm gì để sau này em không hối hận!"


day la noi dung footer


Ở góc kia, một chàng trai chạy khắp nơi tìm kiếm, " 9h sáng nay An bay, nó đi du học với em!" Tin nhắn chuyển đến lúc sáng như sét đánh ngang tai. Không thể! Anh không thể để em cứ thế mà đi được. Huy dùng tốc độ nhanh nhất tới sân bay! Trong đầu anh bây giờ là hình ảnh cô bé tinh nghịch, xuất hiện ở mọi góc cuộc sống của anh, như một thước phim chạy chậm. Điều nuối tiếc nhất không phải sự mất đi, mà là bạn chưa từng cố vươn tay ra giữ....


9h05', Huy đau khổ ngồi thụp xuống đất. Bóng áo trắng lướt qua, dừng lại: " Anh Huy, chị Hải Anh vừa đi rồi!"


Không cần biết chuyện gì sẽ xảy ra, Huy kéo mạnh An vào lòng.... Anh không thể để mất An thêm "lần nữa"... Cô gái của anh....


" Hãy làm theo trái tim mình"- An lẩm nhẩm, đôi tay bé nhỏ vòng ra phía sau, nước tràn khóe mi xinh đẹp,


............


............................ " Nhất định phải hạnh phúc, những người tôi yêu thương!"

Chủ Nhật, 20 tháng 4, 2014

Truyện sex - Thị trấn bốc cháy

Nguyễn bảo, dạo sau này tao ít về quê, nhưng chẳng biết làm sao nữa. Về quê thì lại thấy đời chán thật. Mình là một đứa lạc loài...


day la noi dung footer


Đã có những tháng năm dài, Nguyễn thường ngồi nhìn màn truyen sex hình máy tính trong đêm, đánh lên đó những con chữ về đời mình rồi xóa đi một cách không thương tiếc. Không ngủ được. Ngồi nhìn vào bóng tối trong căn nhà trọ trên phố, nó cảm giác như mình đang tồn tại trong một cõi nào khác với mặt đất trần tục.


Cuối cùng thì cũng về đến nhà Nguyễn, cái thị trấn với con dốc cắt ngang phố như một cây thập tự. Gian nhà Nguyễn giờ được quây mặt tiền cho người ta mượn bán hàng khô, những gói bỏng nhuộm phẩm xanh đỏ khiến liên tưởng tới những bông trái cho ngày tết. Lũ trẻ con thập thò nhìn Nguyễn, mua những quả bóng bay đầy phẩm rồi thổi phì phẹt, lúc sau đã nhoe nhoét hai bên má màu xanh lẫn với màu hồng. Thị trấn có một dãy nhà chạy dọc bên đường cái, mùa đông bụi trôi về đỏ những ngọn bàng. Đất này không biết trồng gì, người ta thả hoang cho những bầy dê, bò chạy. Giống như cô gái điếm từng một thời xuân sắc, thị trấn của Nguyễn giờ nằm hiu hắt với những ngọn đồi góa chồng, nham nhở những hố sâu một thời từng mang đến sự truyen heo hào nhoáng giàu có cho thị trấn. Những hố vàng và từng đoàn người tha nhau đến chui vào lòng đất, mong kiếm một cuộc đổi đời. Nguyễn bảo, giờ về nhà thấy buồn. Ngày trước, lúc tao còn bé, sầm uất lắm.


Lúc nào Nguyễn cũng nói về thị trấn ngày nó còn bé, nhưng đó vẫn là một mảnh đất xa mãi không ai tìm lại được. Ngay cả Nguyễn, bằng tất cả tình yêu thương chắt chiu sau năm tháng khó nhọc, giờ thị trấn cũng đã như một miền cỏ hoang. Vậy mà ông già tao bỏ mạng ở đây. Thị trấn này biết bao người tự tử. Vàng mà. Vàng! Thật chả đáng.


Nguyễn nói rồi quay đi. Nghe như có tiếng gió rít qua tai. Nguyễn lúc nào cũng buồn. Suốt những buổi chiều ấu thơ Nguyễn ngồi nhìn ra đường, khóc trong bóng tối xuống dần. Nguyễn lớn lên với ông nội. Ông nội mất, nó bỏ ra thành phố. Đời Nguyễn buồn như chén rượu nhạt...


truyen heo, truyen sex moi nhat Chúng tôi leo đồi. Lâu ngày chạy xe thành phố nhiều, chân mỏi. Nguyễn chỉ, kia là mộ ông già, cỏ mọc tràn vào hoa. Hoa chết hết rồi. Thôi để ông già bạn bầu với cỏ dại. Tôi đứng lên đỉnh đồi, nhìn trời, thấy đất này cây này đẹp thật, mà sao người ta sống lầm lụi quá. Đi ngoài đường cũng ít ai ngẩng mặt lên. Nguyễn gọi tôi, mày qua chào ông già tao đi, mày là người bạn đầu tiên tao giới thiệu với ông già. Cuộc đời không cho Nguyễn nhiều tình người nên nó quý từng mụn bạn vặt vãnh. Vặt vãnh như tôi.


Nguyễn bảo, dạo sau này tao ít về quê, nhưng chẳng biết làm sao nữa. Về quê thì lại thấy đời chán thật. Mình là một đứa lạc loài... Đến lúc này tôi vẫn không cắt nghĩa được, Nguyễn đã sống được trong chừng ấy năm bởi điều gì. Nó bạc bẽo với chính bản thân mình. Bạt mạng. Như một con thú hoang cô đơn.


Nguyễn không có gì liên quan đến tôi, kể cả từ hình thức đến tính cách. Chúng tôi chỉ có một điểm chung là những cái nhìn quá góc cạnh. Tôi và nó. Vì bị cô lập, vì cô độc mà hợp nhau lại như tìm một điểm tựa, một niềm tin trên con đường dài không có bạn bầy. Nguyễn luôn là một điều bí mật, bí mật cả trong từng việc làm của nó, khiến chẳng ai có thể hiểu một cách rành mạch. Nguyễn yêu nhiều, rồi tình tan nhanh. Kể cả đến bây giờ, tôi vẫn không ghép được khuôn mặt ấy, cái ngang tàng ấy của hiện tại vào những mảnh vụn quá khứ quá nhiều nước mắt. Tôi đã từng cho rằng, đang có một hội chứng hoang tưởng trong những người trẻ tuổi, hay thích gắn kết những chi tiết trong phim ảnh thành câu chuyện của đời mình. Trên những trang blog, rất nhiều cô cậu non tơ đã kể vẻ rất sành đời, đã nói về quá khứ của mình rất đỗi bi thương, nhưng thực chất họ mới bước qua tuổi mười lăm và chưa bao giờ biết đến mùi của những giọt mồ hôi khó nhọc. Tôi rất không muốn tin một đứa như nó lại sống một ấu thơ không ra gì. Nguyễn ít cởi lòng. Nên những gì về nó giống như những giọt nước rơi lơ mơ trong những câu chuyện giữa những buổi uống rượu đêm buồn. Sau nhiều cuộc nhậu, chúng tôi coi nhau như huynh đệ. Huynh đệ rồi biết rõ cuộc đời nhau. Cuộc đời như những trang giấy nham nhở. Để rồi đến giờ tôi vẫn không biết Nguyễn sống vì những điều gì.


Đã có những tháng năm dài, Nguyễn thường ngồi nhìn màn hình máy tính trong đêm, đánh lên đó những con chữ về đời mình rồi xóa đi một cách không thương tiếc. Không ngủ được. Ngồi nhìn vào bóng tối trong căn nhà trọ trên phố, nó cảm giác như mình đang tồn tại trong một cõi nào khác với mặt đất trần tục. Rồi nó buộc phải lôi cái hộp thuốc trong túi xách, lấy ra một liều rồi vả hết vào mồm. Luôn là những liều an thần. Không ngủ được. Tao cũng không biết khi tao ba chục tuổi, tao còn nhớ được gì không. Nhưng mà không ngủ được, phải uống. Cảm giác như khi uống thuốc ngủ, Nguyễn tìm được mình trong giấc mơ dễ dàng hơn.


Chúng tôi xuôi đồi. Những cây hoa dại mùa đông nở những bông không hương. Buổi tối, chỉ có quán cơm duy nhất giữa thị trấn, chủ quán ngồi vêu chờ đám xe tải chạy đường dài. Chúng tôi ngồi ăn cơm với thịt nhím xào. Rượu không? Bà chủ hỏi, ngực trễ phơi cả một vườn lê già. Nguyễn cười, cho chai rượu ngô. Rượu ngô lâu ngày tôi không uống, từ ngày xa nhà, giờ bất chợt lại thấy nhớ. Nguyễn nói, rượu ngô như chăn đơn cũ, người mới cầm thì chê thô, người đắp lâu lại thấy ấm ngào ngạt. Hóa ra chúng tôi cùng ra đi từ những xó rừng, cùng thích thứ rượu bần hàn mà thôi. Nhưng sao tôi khác Nguyễn, tôi đã không bạt mạng được như nó, tôi đã không tự quyết định được mọi chuyện của cuộc đời mình một cách rành mạch? Tôi cũng không biết nữa. Nhưng tôi đã yêu em, đã nhìn thấy em đi cùng Nguyễn, đã thấy những giấc mơ vụn dưới chân mình, mà tôi đã không thốt lên được lời nào. Tình yêu như một giấc mơ buồn thảm mà mãi sau này, khi mọi thứ đi qua rồi, tôi cũng thấy mình có lỗi.


Bà chủ quán dọn rượu rồi ngồi hóng chuyện. Dạo này thị trấn nhiều chuyện rùng rợn lắm. Thằng chồng con Huê mới nhảy lầu tự tử . Nợ nhiều quá, không trả nổi, đầu gấu nó lùng, trốn mãi sao được. Chiều đó qua nhà tôi uống rượu, rồi đêm đến nghe đánh bụp như quả mít rụng. Sáng sau người ta thấy nằm im lìm trước nhà. Sợ lắm. Đất này bạc bẽo mà. Bà chủ quán nói với Nguyễn. Nguyễn ngồi im uống rượu. Rồi đột nhiên Nguyễn hỏi, cô Huê giờ sao? Bà chủ quán bảo, thì vẫn vậy. Con đó số hồng nhan, mới hơn ba chục tuổi đầu mà góa bụa. Một mình sống thôi. Chả có con cái gì. Nó mới mở một sạp hàng nhỏ, bán miến rong với nấm hương cho người ta mua về xuôi. Nguyễn bảo, nhà cô ấy ở đâu? Bà chủ quán hỏi, tính đến thăm hả? Mày còn trẻ, còn trai tân, mắc mớ gì mà đến? Nguyễn bảo, kệ mẹ tôi, bà hỏi tò mò quá. Bà chủ quán bảo, đến chỗ nào có cái chùm chuông gió treo điếc tai hàng phố thì là nhà nó. Thanh niên đẹp trai vậy mà tính khí khó ưa. Nguyễn bảo, mày cứ ngồi đây, chờ tao. Rồi bỏ đi. Bà chủ quán được dịp nói chuyện về cô Huê. Ngày trước cô Huê là mối họa của đàn bà thị trấn. Biết bao nhiêu gã đàn ông đến, săn tìm và người ta đồn cô đã ngủ với tất cả đàn ông thị trấn. Cô Huê đẹp. Tôi cắt lời bà, bà có thấy ai ngủ với cô ấy chưa? Quỷ sứ! Cậu ăn mắm ăn muối đâu mà hỏi chuyện vớ vẩn vậy? Mà lạ lắm, đám tài xế xe tải hôm nào đi về cũng mang cho nó nắm tiền, túi hoa quả. Họ bảo, có quà đón tay nó đi xa về gần may mắn. Nó là cái thần tài. Mà cậu là thế nào với cái thằng Nguyễn trời đánh? Là bạn. Bạn bè gì cái thằng này, ngày nhỏ nó đập không biết bao nhiêu người. Nhiều đứa mụ mị vì ăn đòn của nó. Mà tôi thấy cậu hiền lành quá. Nó hiền mà nó ăn thịt bà được đấy – tiếng Nguyễn bất chợt vọng lại. Nguyễn đã về, rót rượu ra chén, uống một mình. Bà chủ quán hấp háy mắt, không giấu được nỗi tò mò. Con Huê sao? Sao là sao? Thì tôi hỏi xem nó như thế nào mà? Như thế nào thì liên quan gì đến nhà bà? Biến ngay! Biến thì biến, thanh niên gì khó tính như ông già. Nguyễn ném tiền lên bàn. Tan một bữa tối. Bữa tối vắng trong thị trấn vắng, ảm đạm.


Chúng tôi ngồi hút thuốc dưới gốc cây bàng cụt ngọn. Thi thoảng có chiếc xe tải chạy ậm ạch qua. Mùa đông lạnh như một nắm cơm khô. Nguyễn rít thuốc như tích tụ trong lồng ngực mình một bình khói. Rồi bảo, cô ấy đã không còn yêu tao nữa. Hóa ra bao nhiêu tháng bao nhiêu năm, bạt mạng cả cuộc đời nhưng Nguyễn vẫn không đổi thay được chính mình, không dứt bỏ được xứ này như dứt bỏ một thứ quá khứ buồn đau. Vì sao? – Tôi hỏi. Tao cũng không biết nữa. Tao đã đi qua đời con gái của cô ấy. Nhưng cũng chả trách được. Tao đối với cô ấy chả ra gì... Những ngày cũ kỹ ấy, hóa ra với Nguyễn không chỉ là những ngày tháng dằn vặt. Nó còn có cả một tình yêu thầm lén và cuồng dại. Khi Nguyễn biết mình là người đàn ông đầu tiên của Huê, gần như Nguyễn đã ngất đi. Một tình yêu mà mãi sau này, Nguyễn vẫn không sao quên được. Không ai cho Nguyễn cái cảm giác ngây ngất ấy. Những người đàn bà đi qua đời Nguyễn đã gom góp từng ngày sự khinh miệt trên mặt nó. Để rồi hôm nay, khi tôi hiểu nó sống vì những điều gì thì điều ấy đã vỡ vụn mất rồi. Ngày Huê cưới chồng cũng là ngày Nguyễn bỏ thị trấn về thành phố. Huê lấy một người đàn ông làm chủ những chuyến xe hàng. Huê có yêu người đàn ông đó không? Đến bây giờ Nguyễn vẫn không trả lời được. Nhưng lòng người thiếu phụ ấy đã vĩnh viễn khép lại sau khi chồng cô mất. Nguyễn đã không còn lại gì với thị trấn, ngoài một tình yêu bị nhốt giấu trong lòng người như huyệt mộ và một nắm xương tàn của cha.


Tao muốn về Hà Nội quá, Nguyễn bảo. Tôi gật đầu. Và khoác túi, bước ra ngoài, tìm một chiếc xe tải để vẫy xin đi nhờ. Nguyễn lụi cụi trong nhà rất lâu. Như thể ngắm nhìn ngôi nhà thơ ấu lẫn trong bóng tối. Đến khi tiếng xe chạy tới, Nguyễn lao ra cùng tôi. Chúng tôi leo lên thùng xe chất đầy những bao thảo quả. Nguyễn bảo, thôi, coi như tạm biệt.


day la noi dung footer


Một câu chuyện rất cũ. Hai năm rồi, phải, cũng phải đến hai năm rồi tôi mới chợt nhớ lại. Một ngày mùa đông nào đó trong cuộc đời mình, mình đi trên một hành trình không phải để cho mình mà cũng không vì điều gì cả. Tôi đi như một điểm tựa cho Nguyễn sau biết bao câu chuyện. Tôi sợ nó tự tử, chính xác là như vậy. Hai năm kể từ ngày đó, kể từ ngày Nguyễn lên máy bay vào Sài Gòn để bắt đầu một cuộc sống không cần thuốc ngủ để tẩy rửa, tôi cố tình không liên hệ với Nguyễn. Không phải vì những hiểu lầm trong một mối quan hệ tay ba như người ta thêu dệt về tôi sau này mà đơn giản để Nguyễn bắt đầu ở một nơi không có nước mắt. Cuộc sống của tôi sau hai năm cũng mang nhiều biến động. Một gia đình và một tình yêu. Tôi chỉ chợt nhớ lại Nguyễn khi một ngày rảnh việc sục sạo các blog để tìm ý tưởng cho một chương trình quảng cáo. Cái blog ấy không biết của ai, nhưng nó gợi lại cho tôi về cái thị trấn đầy hoài niệm ấy.