truyen sex| doc truyen hay

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

truyen sex - con sẽ bay cùng chúa mế à

Tôi là Taurus . Tôi là môn sinh của Nostradamus và Vanga . Nostradamus , ông là 
người sống ở thế kỷ 16 được coi là nhà tiên tri nức danh nhất thế giới, nhiều lời tiên doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat tri của ông về loài người đã ứng nghiệm. Ông là tác giả cuốn sách "Những lời tiên tri" xuất bản năm 1555. Ông thậm chí dự đoán chuẩn xác về ngày tắt hơi của mình vào ngày 2/7/1966 và việc tàu con thoi của Mỹ bị nổ tung sau thời 
ông sống mấy thế kỷ. Vanga người Bungary cũng là một nhà tiên tri nức tiếng thế giới, người đã tiên lượng xác thực về con tàu lặn nguyên tử Kurrsk gặp nạn kinh khủng vào năm 2000 và toà án tháp đôi của Mỹ bị khủng bố tiến công vào ngày 11/9 năm 2001.Thậm chí, bà Vanga cũng đã tiên lượng khá chính xác về bi thảm họa kép xảy ra tại Nhật Bản vào tháng 3 năm 2012. Mặc dù đã 
mất vào năm 1996 nhưng bà đã đưa ra những lời dự đoán của mình về tương lai, trong đó bà nói về năm 2011 như sau: "Do những trận mưa phóng xạ thành thử ở Bắc Bán cầu, cả động đánh vật lẫn thực đánh vật đều sẽ bị hết sức diệt vào tháng 3 năm 2011”.Đúng như lời bà, vào ngày 11 tháng 3 năm 2011, 
cả thế giới sững sờ trước thảm họa kinh hồn xảy ra tại Nhật Bản. Trận động đất với cường độ 9.0 độ richter, những con sóng thần cao tới 10m, sự rò rỉ phóng xạ từ danh thiếp nhà máy điện hạt nhân Fukushima I và Onagawa đã đưa nước Nhật bước vào cuộc khủng hoảng tồi tệ nhất (kể từ sau Chiến tranh thế giới II) với số người chết và mất tích nhiều không kể xiết.Họ đã giao cho tôi 
một nhiệm vụ là người dẫn Miguel Panduwinata về với Chúa . Tôi hỏi họ : " Tại sao con phải dẫn Miguel về với Chúa ? Để cho Miguel tự về là được rồi mà .” Vanga trả lời tôi : " Vì chúng mình muốn cho con người biết rằng phải biết quan hoài đến ý nghĩ của con trẻ và không được coi thường ý nghĩ của trẻ em.” Nostradamus tiếp kiến lời Vanga : "Ngôi nhà của Miguel gần Amsterdam, Hà Lan. Con hãy làm bạn với Miguel bởi Miguel đồng cân mới 11 tuổi cho nên chắc cậu ta sẽ rất sợ hãi. " Tôi tuân lệnh của họ .Vào ngày 14 -7-2014, tôi đã phăng xuống nhà của Miguel . Miguel đang phụ giúp mẹ cậu ta chuẩn bị buổi tối . Tôi nghĩ Miguel là một người con hiếu hạnh với bác mẹ .Cả nhà Miguel ngồi ăn cơm với nhau ,mẹ của Miguel là Samira Calehr nói : " Ngày 17 /7 ,các con sẽ đến thăm bà , hai con sẽ đi bằng máy phăng MH17 của đầu hàng không Malaysia.Đây là chặng bay biến đầu, hai cậu sau đó sẽ nối chuyến đi tới Bali để thăm bà.Chiều nay mẹ đã mua vé rồi.” Miguel phấn chấn nói : "Những trò chơi trên biển và lướt sóng ở thiên đường đang chờ đón con ! ! " Sau giờ ăn tối , Miguel đi lên phòng , tôi cũng đi theo Miguel , tôi không muốn Miguel sợ hãi khi gặp tôi thành ra tôi đã biến thành một cậu bé .Miguel nằm dài trên giường , tôi lấy tay đánh nhẹ vào chân của Miguel : " Xin chào Miguel ! ! " Miguel giật thột đứng dậy : " Hey , cậu là ai vậy ? !" Tôi mỉm cười : « Tôi là Taurus , tôi đến đây để hoàn thành nhiệm vụ của mình là dẫn cậu về với Chúa ? ! « Miguel bất thần : « Về với Chúa , vậy là tớ phải tắt thở sao ? « Tôi trả lời : « Đúng vậy , chiếc máy bay MH17 sẽ bị rơi xuống đất , cậu và anh trai Shaka của cậu hai người sẽ về với Chúa . »Miguel bật khóc : « Không được đâu , nếu tớ tắt thở mẹ tớ sẽ buồn lắm . Còn anh trai tớ nữa , tớ tắt thở một mình là được rồi tại sao lại có anh Shaka ? ! « Tôi nói : « Không chỉ cậu và anh trai cậu mà còn 296 hành khách khác của chuyến phăng MH17 cũng phải về với Chúa . »Miguel sợ hãi nói : « Không được ! ! tớ phải đi báo tin này cho mẹ tớ biết . »Tôi đã sử dụng phép để ngăn Miguel lại : « Cậu đừng lo , tớ sẽ là bạn đồng hành với cậu. »


Vào ngày 15 / 7
Trong khi đang chơi bóng đá, Miguel hốt nhiên thốt lên: "Mọi người chọn doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat cách tắt hơi như thế nào? Điều gì sẽ xảy ra nếu cơ thể của con bị đem chôn? Phải chăng nữa con sẽ không cảm thấy gì nữa do linh hồn con đã về với Chúa?” Anh trai của Miguel nghe vậy bật cười : « Thôi đi Miguel , đừng nghĩ suy như vậy nữa , lo tập kết vào nếu không lưới của em sẽ bị thủng lưới đấy. !!! Vào ngày 16/7 ( Đó là vào lúc 11 giờ tối (giờ địa phương) hôm thứ Tư, 16/7. Miguel, Shaka và 296 hành khách khác của chuyến phăng MH17 còn 15 giờ nữa trước khi chết. )
Miguel nằm ủ rũ trên phòng , tôi đi đến khích lệ Miguel : « Đừng buồn nữa , sao cậu không qua nói lời tạm biệt với mẹ cậu đi ? ! « Miguel ôm chặt tôi và bật khóc : « Tớ sợ lắm , sao tớ nói mà chẳng có ai quan tâm đến ý nghĩ của tớ cả ? ! « Tôi nói : « Thực sự người lớn đồng cân xem con gia tộc là những đứa con trẻ tiền biết ăn, học và chơi ôi thôi , chẳng có người lớn nào quan hoài đến ý kiến hay ý nghĩ của con mình cả. Mình đến đây nói mai sau cho cậu biết trước là mình muốn người lớn thành ra tôn trọng và quan tâm đến con cái của mình hơn.Bây giờ cậu qua nói lời chia tay với mẹ cậu đi. » Miguel vào phòng, đưa tay ra và nói: " Mẹ, con có thể ôm mẹ được không?" Samira Calehr đã vòng tay ôm lấy con trai mình.Miguel hỏi mẹ cậu ta : « Làm thế nào khi con chết? Điều gì sẽ xảy ra với thân thể của con nếu tôi được chôn cất? Con sẽ không cảm thấy bất cứ điều động gì do vong hồn con quay trở lại với Đức Chúa Trời? " Mẹ Miguel nói : « Con đừng bi quan như vậy , hay là mẹ sẽ đi cùng con để con hết sợ hãi ? ! Miguel từ chối : « Thôi , con không sao , chắc con bi quan quá rồi . « Mẹ của Miguel ôm cậu ta vào lòng suốt đêm đó do nghĩ con sẽ nhớ mình trong suốt chuyến du lịch.
Sáng 17 /7
Samira Calehr và bạn cô là Aan đưa các con giai của cô lên tàu ra sân phăng Bên ngoài quầy hải quan, danh thiếp cậu con trai ôm lấy mẹ trước khi tạm biệt và đi vào phòng thẩm tra hộ chiếu.
Đột nhiên, Miguel quay ra và chạy trở lại, ôm chặt chịa lấy mẹ. 
"Mẹ, con sẽ nhớ mẹ lắm. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu như máy bay rơi?” – Miguel hỏi. 
Calehr tự hỏi tất cả những điều động này có nghĩa là gì. 
Cô nói với con trai: "Đừng nói như vậy con. Mọi chuyện rồi sẽ ổn mà”. 
Shaka tìm cách trấn an mẹ và em trai. "Con sẽ chăm lo cho em” – cậu nói. 
Calehr nhìn hai con bước đi. Nhưng Miguel vẫn ngoái lại nhìn mẹ. Đôi mắt nâu to tròn của cậu trông rất buồn. 
Rồi cậu khuất dạng. Chuyến bay MH17 cất cánh vào lúc 12:15’ và đúng ra bắt đầu hành trình phăng kéo dài 11 giờ 45 phút. Nhưng nó chỉ bay biến được trên dưới hai giờ. 
Calehr đồng cân vừa mới kịp mua vớ cho Shaka thì có điện thoại. Bạn doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat cô là Aan gọi và hét to: "Em đang ở đâu? Máy bay rơi rồi”. 
Cô trở về nhà và chỉ kịp lả đi. 
Cô đấu vật vã với những chữ ‘giá như’, với thực tế rằng thế giới mà cô biết trước đó đã trở thành ra xa lạ tiền trong chớp mắt. Cô nghĩ về việc cậu con giai út của cô hình như đã cảm nhận thấy thời kì của cậu trên trái đất đang ngày càng ngắn dần. Cô hình dung ra những tương lai sẽ chẳng bao giờ tồn tại: ước mê của Shaka trở nên một kỹ sư ngành dệt đã biến mất. Ước mê của Migel trở nên một tay đua xe đã không còn. 
Làm thế nào mà Miguel biết trước được điều động đó? Làm sao mà cô biết được? 
"Đáng ra tôi phải nghe lời con” – cô nói nhỏ. "Đáng ra tôi phải nghe theo lời con”. 
P/S : mình chỉ muốn man di người hiểu nội dung của câu chuyện là người lớn phải biết quan hoài , san sớt mội việc với con mình và tôn trọng ý nghĩ của con cái.

 

Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2014

truyen sex - Là ở mé chớ chẳng giá như thục về

Có những nỗi buồn đang trôi triền miên trên từng miền nhớ. Có những xúc cảm doc truyen sex, truyen heo, truyen dm hay trôi dạt vào từng vách tim. Đau buốt! 
Ta đã từng yêu, từng là hơi thở của nhau, anh nhỉ ? Phải không anh ? À, ừ thì chắc là chỉ có mình em coi anh là cuộc sống, là sinh mệnh của mình. 
Anh chưa từng yêu em ?! Anh để em dựa vào vai anh những lúc mỏi mệt, anh để em nằm lọt thỏm trong vòng tay anh những khi em gục ngã. Anh dành tình yêu cho em, nhưng không phải tình yêu xuất phát từ trái tim, mà nó xuất phát từ lí trí, từ tình thương yêu quý mến. 
Anh ở bên em, anh không bỏ rơi em. Nhưng là ở cạnh chứ không phải thuộc về. Vì trong tim anh đang ngự trị bởi hình bóng người con gái anh yêu, không phải em, và mãi mãi không phải em ! 
Là bên cạnh, chứ không phải thuộc về. Nhìn anh bên ai, tay trong tay, môi kề môi, điều đó làm tim em quặn thắt. Những âu yếm, ân cần anh trao khiến trái tim em khát khao thầm hi vọng ước. 
Tất cả giống như thước phim quay chậm. Mọi điều đó như bóp nghẹt con tim em. Ngột ngạt, khó thở vô cùng ! 
Em đã thầm mong ước mình là cô gái ấy, vì cô ấy thật may mắn doc truyen sex, truyen heo, truyen dm hay và hạnh phúc khi có được tình yêu anh ! 
Tình neo người phương. Nó làm trái tim em đau thắt. Nhưng không hẳn là điều tồi tệ nhất. Với em, không được nghe thấy giọng nói anh, không được nhìn vào đôi mắt anh, không được dựa vào bờ vai anh, không được ở bên cạnh anh nữa đó mới là điều tồi tệ nhất. 
Anh! Anh hãy cứ yêu cô ấy đi. Vì em biết, trong tình yêu không có khái niệm san sẻ cho bất kì ai cả. Cô ấy cũng giống như em, đều yêu anh, yêu tới đau lòng. Nhưng cô ấy hạnh phúc hơn em, vì cô ấy có được tình yêu trọn vẹn từ trái tim anh. 
Anh hãy yêu cô ấy như cô ấy yêu anh. Em biết, với em, anh chỉ ở cạnh chứ không phải thuộc về. Nhưng anh hãy để em được yêu anh, yêu lẻ loi phương như thế, và mãi sẽ là như thế, được không ?[!] 

Thứ Năm, 24 tháng 7, 2014

truyen sex - Người trong suốt suốt

Ngày..., tháng..., năm... 

Nếu có một người hiểu bạn còn hơn đích thị bạn hiểu mình, thậm doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat chí tiền cần một ánh mắt của bạn, một đổi thay nhỏ trên gương mặt bạn, người đó cũng có trạng thái biết bạn đang nghĩ gì, muốn gì và cảm giác của bạn như thế nào. 
Khi bạn còn chưa nhận ra bạn cần gì, người đó đã ân cần đem đến cho bạn với nụ cười đầy tri tâm. 
Khi bạn mệt mỏi hay đầy sức ép không muốn nói cùng ai, và không ai biết bạn khổ thân sở thế nào, đau đớn ra sao, tiền có người đó, đồng cân riêng người đó hiểu bạn, không cần bạn nói một lời, không cần bạn phải nhỏ to tâm sự, người ấy đồng cân cần một ánh nhìn có trạng thái biết bạn khi nào cần người ở cạnh, khi nào mệt mỏi muốn buông xuôi, và người ấy sẽ bên cạnh bạn mà không có bất luận đòi hỏi gì. 
Giống như một tri kỷ, một hồn song sinh khác của bạn, hoặc là... 
Một "bạn" khác trên thế giới này. 
Nghe thì thật tuyệt vời đúng không? 
Thế nhưng bạn thử tưởng tượng, nếu có một người như thế, ý tôi là một "bạn" khác ấy, trên thế giới này và hai bạn gặp nhau ... 
tôi dám chắc chắn thứ tiếp theo không phải là ái tình nảy lửa, hay ngọt ngào trong tiểu thuyết mọi rợ người hay đọc đâu, hay ít ra là tôi nghĩ thế. 
Bởi do tôi đang gặp trường hợp đó. 
Gặp phải người đó. 
Linh hồn song đâm ra của chính tôi. 
Người có trạng thái nhìn xuyên suốt hồn tôi, hiểu rõ mọi ngõ ngách trong tôi, và...mọi thứ bí ẩn trong tôi. 
Giống siu-nhân nhỉ, kiểu đọc được nghĩ suy người khác ấy. 
Dù tôi cố tạo trên dưới cách, tránh mặt, thậm chí không nhìn mặt, không liên lạc, không trò chuyện với người đó, người đó vẫn có thể biết tôi hiện đang nghĩ gì trong đầu. 
Thật khủng khiếp!!! 
Mọi bí hiểm tôi cố kỉnh giấu giếm kín, sâu đến nỗi ngay cả tôi cũng quên mất từng có thứ tên là bí mật trong tôi. Vậy mà đồng cân một chi tiết nhỏ, người đó đã nhìn ra. 
Người đó nhỏ nhẹ tâm tình với tôi, an ủi tôi, khuyến khích tôi...với nụ cười "mình hiểu mà" trên mặt. 
Lúc đầu, tôi nghĩ, thật đại vời, trên thế giới này hoá ra vẫn có người hiểu được mình, rõ ràng chỉ mới gặp lại thân thiết hơn bất kì ai, ngay cả gia đình, nhân tình cũng không thể so với người đó được. 
Thế nhưng man di chuyện ngày càng xấu đi. 
Những thứ xấu xí bị tôi giam cấm chặt, chôn vùi ở một góc tối bị người đó nhìn thấy. 
Khi tôi càng muốn quên, càng muốn xóa sạch tất cả khỏi thế cuộc tôi, thì doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat cứ y như rằng, tôi lại bắt gặp nó trong mắt người đó. 
Người đó cứ lặng im nhìn tôi, nhìn sâu vào mắt tôi, sâu vào linh hồn tôi, cứ như đôi mắt của ma quỷ, không gì có trạng thái trốn thoát ánh nhìn ấy. Trước mặt người đó, tôi như trần trụi không một mảnh giáp bảo vệ nào, đầy yếu ớt mà bất lực. 
Người đó thấy hết man di ngõ ngách trong tôi, thứ tôi gắng che dấu, thứ tôi thấy khổ đau nhục nhã, thứ làm tôi thấy mình dơ bẩn, thậm chí thứ mục nát nhất trong tôi,...tất cả, vớ cả đều bị người đó nhìn thấu. 
Khi điều bạn muốn giấu kín nhiều hơn điều bạn cần tâm sự, thì một "bạn" như thế, chính là địa ngục! 
Tôi đề phòng, tôi ngăn cách, tôi khủng hoảng. 
Đáng sợ đáng sợ đáng sợ!!!!!!! 
Nếu có một người biết, vậy sẽ có người thứ hai, người thứ ba,... 
Quả thật đáng sợ. 
Càng nghĩ càng sợ. 
Bí mật càng lớn, càng xấu xí bao nhiêu, lại càng sợ bị phát hiện, bị tiết bại lộ bấy nhiêu. 
Thứ bên ngoài càng tốt đẹp, bên trong lại càng trang mục rữa. 
Tôi sợ hãi. 
Tôi phải làm chi để thoát khỏi đôi mắt của doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat người đó đây? 
Tôi biết rồi. 
Chỉ cần người đó không có đôi mắt kia thì tôi sẽ không trở thành thử trong suốt nữa. 
Bí mật sẽ tiền là của riêng tôi. 
Riêng một mình tôi mà thôi... 

Thứ Tư, 23 tháng 7, 2014

truyen sex - Người đấy chẳng giả dụ em

Chẳng ai biết, đêm nào cũng vậy, những tin nhắn từ anh vẫn xé nát lòng. Nhưng nó doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat không còn đủ sức để trả lời anh nữa, đã quá đủ. Thì ra, nỗi lo sợ của nó, những muộn phiền cất dấu, đớn đau nín chặt, bít tất cả, nó đã nhận ra từ lâu.


day la noi dung footer


- Em là cô gái hay nàng tiên?


- Em chẳng hiểu anh nói gì


- Đúng là "cà rốt"


- Chỉ thế thôi!


Ngày nào cũng vậy, đã thành thói quen, Linh mở Facebook nói chuyện với anh- người không lạ! Nó không nhận ra những niềm vui nho nhỏ mỗi khi thấy nick anh sáng, đồng cân biết rằng nó rất thích ngồi đầu hàng giờ nói đủ thứ chuyện trên trời đất dưới đất cùng anh.


...


- Yêu anh không?


- Không


- Anh mách mẹ là em đang ngồi online chưa làm bài tập đấy!


- mách nước đi


- Anh véo mũi đấy!


- Ờ! thì yêu


Tình yêu bắt đầu , một thứ ái tình lạ thường nhất mà nó từng thấy.


Và anh nghiễm nhiên trở nên "của nó". Nó tự hỏi một tuần liệu chừng có quá ngắn ngủi cho một cuộc "tán tỉnh" không? Anh có yêu nó thật không? Trăm ngàn câu tự hỏi, nhưng cuối cùng nó tự phủ đầu mình "Kệ! Thời gian sẽ trả lời, ".


Anh không phải người trước tiên nó yêu, cũng không phải mình anh nuông chiều nó,ở anh có cái gì đó khác biệt, khó dẫn giải thích bằng lời, nhưng nó biết là nó đang yêu. Tháng 5 ,nóng bức, nó lại chuẩn bị kì cọ thi, có nhẽ nó phải bực bõ lắm, thế mà nó có một cái "điều hòa không khí biết nói" luôn luôn sẵn sàng làm việc không mệt mỏi ! Và tự dưng anh trở nên gia sư riêng, một ông gia sư tâm lý nhất trên đời, tuyệt vời hơn cả hi vọng đợi.


- Bài tập này làm như nào ?


- Dốt như bò!!


- Thế tạm biệt đi – nó làm bộ giận dỗi


- Đây! Như này nhá... - Anh véo yêu vào tay nó. Kéo nó lại như trạng thái anh không biết nó đang đùa.


Anh không dám gọi cho nó vào buổi tối bởi sợ nó xao nhãng mặc mặc dầu anh nhớ nó. Có những hôm, anh lặng lẽ lái xe đến trước ngõ, rồi lại lặng lẽ nhìn nó găng bên tập bài, anh thương xót lắm. Mỗi lần như thế, anh thường nhìn về đâu đó xa xôi, ánh mắt buồn hòa trong những dòng suy nghĩ lộn xộn làm anh quên mất rằng anh đang đứng dưới trời đất sương đêm khuya khoắt vắng tanh.


Nó nhớ anh thật nhiều, nó chỉ muốn vơ vội chiếc phôn để kể hết những buồn lo cho anh, bắt nạt anh, giận anh vô cớ để anh làm hòa... Nó muốn lắm, nhưng nó tự bảo mình hãy nỗ lực lên, gắng để anh vui nữa. Cuộc đời của nó chưa đi hết đoạn đầu, nhưng sóng gió bao nhiêu nó cũng đã từng nếm trải, thế cuộc tưởng đã cướp đi hết những ngây thơ khờ dại trong nó, nhưng, thiên thần nào đã tặng cho nó một niềm an ủi, để nó tìm lại những giây khắc đẹp nhất mặc dù là ngắn ngủi vô cùng. Tìm lại tâm vong linh hoang dã trong vắt đã từng trầy xước, tổn thương.


Tháng 7, nó về Hà Nội cùng mẹ. Như đã hứa, anh phăng từ Sài Gòn về thăm nhà rồi nhất quyết đến Hà Nội cùng nó, nó đợi anh mỗi ngày.


Một chiều thứ Bảy buồn tênh, đường phố Hà Nội đông đúc chẳng làm nó vui hơn. Chuông telephone chợt vang lên lời hát "Dù là bao lăm xa cách, bởi vì người đó là anh...em sẽ chờ, ...". Lê gót chán nản , nó nhấc máy.


- Linh ngố! Anh đang ở cổng rồi này. .


- Ơ... Anh Trung!- Nó lao một lèo xuống sân khi nghe tiếng chuông cửa reo lên. anh ở đó, một dáng người quen thuộc, nước da rám đi bởi chưng nắng Sài Gòn nhưng nụ cười của anh không thế nhầm lẫn với bất kì ai. Nó sững lại, mắt nó đỏ lên. Nó ôm anh chặt chịa như trạng thái nó sợ anh có trạng thái biến mất ngay khỏi tay nó vậy.


- Eo ơi khóc nhè nữa, đi chơi nha, ngoan nào!


Anh dắt nó đi xuyên qua những dãy phố dài đông đúc, đưa nó vào công viên chơi, đưa nó đến những quán cóc ven đường để nhấm nháp vị trà chanh mánh lạnh dưới tán cây um tùm để lẩn tránh cái nắng chói chang của mùa hè. Nó quên mất những lo phiền bộn bề trong lòng. Mỗi ngày, anh đưa đón nó đi học, ngồi sau xe anh nó cảm thấy an toàn, êm dịu. Nó huyên thuyên đủ chuyện dầu nhiều lúc anh đồng cân im lặng cầm lái.Anh như thần hộ mệnh vậy, luôn xuất hiện đúng lúc , và thường xuyên xuất hiện cùng niềm vui, là vớ cả sự đợi chờ mà nó từng đánh mất.


- Anh Trung ơi!


- Ơi


- Anh biết yêu từ bao giờ?


- Từ trung học, anh ôm tình cô đơn phương đấy, mà doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat chả ai đổ cả,


- Eo, tại xấu tính chất quá mà! Anh yêu người đó bao lâu?


- 2 năm – "chà! chắc anh yêu người ta lắm"_nó nghĩ.


- Thế chị ấy không cho anh cơ hội nào à?


- Ừ, cho nên em là thằn lằn ngọn ngành đấy.


- Thích thế, được làm ngọn ngành của anhcơ ạ, hay nhỉ!


Nó chưa đủ lớn để hiểu hết tình cảm của chính thị nó chứ nói gì đến chuyện thấu hiểu những gì anh dành cho nó, nhưng nó luôn luôn hiểu : Nó yêu anh! yêu anh thật nhiều!


Mùa hè lại qua đi, anh sắp phải trở về Sài Gòn với cuộc sống hấp tấp của học tập, của công việc, nơi mà anh chọn để tự lập trải nghiệm cuộc sống muôn hình vạn trạng. Một nơi xa xôi đến nỗi nó chẳng thể thấy anh một lần một tháng. Nó đâu dám nghĩ đến chuỗi ngày tháng dài lê thê phía sau này, vì hiện tại, anh ở đây, và nó bên cạnh anh, nhõng nhẽo như công chúa của mình anh. Cuộc sống của nó vốn đã quá nhiều sóng gió, nó khẩn thiết cầu mong những giây phút yên mình nhất đừng bao giờ trôi đi. Cho dù, nó có là ai, nó có tỏ ra mạnh mẽ và vô tư thế nào, thì trong lòng nó thường xuyên ẩn hiện nhưng nỗi lo sợ... Ngày anh sắp xa:


- Em đừng buồn , anh sẽ về thăm em thường xuyên mà


- Ai thèm buồn chứ! Tưởng bở, cút xéo để em còn nói chuyện với mấy anh đẹp trai - nó trêu anh


- Á à, dám không? Anh đấm chít cả đôi đấy, sợ chưa?


- Hihi, sợ rồi sợ rồi! Vào đấy đừng có léng phéng với mấy chị chân dài, em mà bắt được em ăn vạ luôn.


- không có chuyện đấy đâu. Anh yêu chân ngắn mà .


- Ai tin được ý, anh già!- nó lè lưỡi.


- Anh thề, anh hứa , anh đảm bảo!


Anh lên máy bay, mang theo niềm tin vẹn toàn của nó.


Nó ở lại, trở về với những tháng ngày không có anh bên cạnh, một mình đến trường, một mình trở về trên con phố dài , không còn là Hà Nội chật ních người, không phải Sài Gòn náo nhiệt ồn ã...


Vẫn được chuyện trò cùng anh mỗi ngày, vẫn được kể anh nghe mọi rợ chuyện, vẫn yêu anh và được anh yêu . "Anh thật tốt!" Nó thường xuyên tự hào về anh như vậy, nó cảm giác sẽ chẳng tìm đâu một người như anh nữa, à , mà vì sao lại tìm, nó có anh rồi, có anh là đủ!


Lao vào guồng quay của công việc, anh ít thời kì trò chuyện thăm hỏi nó, nhưng nó hiểu chứ, "Anh rất vất vả, mình không được nũng nịu anh". Nghĩ vậy chứ thật ra nó buồn lắm. Dù không bao giờ nói ra nhưng nó thực sự chẳng muốn xa anh nữa, nhưng lại chẳng thể bắt anh bỏ dở học hành , bỏ dở công việc, nó vẫn ước anh quay về!


Ngày đâm nhật nó, nó nhận được những lời chúc tốt đẹp từ mọi rợ người, bít tất nhiên là cả anh, những gói quà xếp cao nhưng món quà nó đợi chờ lúc này là anh kìa! Nhưng mọi thứ đâu phải cứ hi vọng là được. Một thông thoáng đại vọng lướt qua mắt .


Chuông cửa kêu lên dầu đã là gần mười giờ đêm, nó mờ mờ nhìn thấy bóng một người con trai trên tay ôm hộp quà lớn, nó vội ra mở cổng.


- Chào em!


- Vâng, chào anh, anh là...


- Chúc mừng sinh nhật em, anh là bạn của Trung, anh Trung có nhờ anh đưa cho em món quà này. Bây giờ anh phải đi rồi, chào em nhé.


- Vâng, Cám ơn anh - Nó thừ người mãi đến khi người đó nổ máy xe ra về.


Một đôi giày tím, màu nó thích nhất, nó cười nhẹ, lật mở tấm thiệp : "Anh hay đứng dưới cổng nhìn em vào giờ này, nhìn trộm đấy, em đừng giận nhé. Hôm nay anh không đến được , nhưng mà anh muốn chạy đến bên em lắm, chúc em thường xuyên hạnh phúc, yêu em!". Đêm hôm đó, trong giấc ngủ, khóe mắt nó đột nhiên long lanh hai giọt nước. Ngay cả trong vô thức, nó vẫn nhớ anh đến cồn cào cào, hay trong tim nó, một nỗi ám ảnh cứ mập mờ ẩn hiện ngấu nghiến trong lo sợ.


- Em này, anh có chuyện muốn nói với em!


- Anh nói đi, sao hôm nay lại còn vòng vo thế?


- Thực ra, dạo gần đây anh hay nghĩ đến chuyện cũ, anh sợ nó làm ảnh hưởng tới em.


- Anh nói gì lạ thế ?


- Anh...nhớ đến.... người đó


- Vậy à


- Ừ,


- ...


- Alo... alo, Linh à?


Sự im lặng , nước mắt!


- Chia tay đi!


- Anh biết, anh sai, em à... nghe anh nói đã này.


- Thôi đừng nói gì nữa.


- Anh tiền muốn nói với em thật sự rất khó để quên những quá khứ đã ăn sâu, anh sợ mình không kìm nổi cảm xúc


- Sao hai người không chết quách đi. Sao cứ làm tội nghiệp em chứ?


- Người ta có khuyết điểm gì đâu , mình anh là đủ mà


- Không! Cả hai người sẽ bị nguyền rủa, em biết mà, em biết cái ngày này rồi sẽ đến thôi, anh giỏi lắm!


- Anh xin lỗi... Đừng như thế


- Im đi! Anh tưởng em mù à? Anh nghĩ em ngốc nghếch thế hả?


- Không, Không, Linh,


- Thôi đừng dẫn giải thích đi, - tiếng nấc nghẹn làm nó mệt mỏi rã rời. Nó tắt máy. Tuyệt vọng. Căm giận. Đau đớn.


Sáng hôm sau, nó đến trường học với đôi mắt đỏ nước, vô hồn, bờ môi khô khốc... Nó chẳng thể làm gì. Suốt cả ngày hôm ấy, nước mắt như cạn hết con người nó.


Những tháng ngày lôi nhau lê trên dòng nước mắt giấu sau những trò cợt nhả ai đó cố diễn để che đậy những vết cứa sâu đè lên chất chồng.


Chẳng ai biết, đêm nào cũng vậy, những tin nhắn từ anh vẫn xé nát lòng. Nhưng nó không còn đủ sức để trả lời anh nữa, đã quá đủ. Thì ra, nỗi lo sợ của nó, những phiền não cất dấu, đau đớn nín chặt, tất cả, nó đã nhận ra từ lâu. Nhếch môi sau tin nhắn "...chắc là anh mất em rồi..." có vẻ như mùi mẫn từ anh.


- Anh à?


- Ừ, sao giọng em khác thế? Em ốm hả?


- Em vẫn còn yêu anh.


- Linh này, anh cần...


- Thời gian đúng không? Em sẽ cho anh thời gian


- Anh không xứng với em nữa. Bây giờ, anh đồng cân mong được quan hoài tới em thôi.


- Vậy thì quay lại đi, mình làm lại từ đầu.


- Bây giờ anh nghèo lắm, anh chẳng dám yêu ai.


- Em không yêu chỉ của anh


- Không kịp nữa rồi em, anh thật sự không xứng


- Anh nói thật với em đi, giờ chẳng còn gì để dấu đâu mà.


- Nói gì cơ em? Anh có dấu em gì đâu?


- Anh nói đi, về bít tất cả man di thứ, đừng bắt em đợi nữa.


- Em...Thực ra thì, anh vào Sài Gòn học để tìm người đó.


- Em là đánh vật thay thế à?


- Không, Em, Anh xin lỗi


- Không sao đâu anh... Em quen rồi!


Anh đã tự nói ra bít tất cả. Nó có cần phải nghe không? Có, nó muốn anh tự thú trước sự chờ đợi của nó, trước bao lăm gắng gắng, bao lăm vị tha mong anh hiểu và trân thành nhưng anh tàn nhẫn dẫm đạp , tàn bạo vò nát vớ cả, tàn nhẫn ném vào nó những lọc lừa gian dối. Nó hiểu, nó chịu đựng. Nhưng thật lòng nó, dù rằng nỗ lực đón nhận sự thật, mà yêu thương đáng sợ vẫn bóp nghẹn cổ họng nó, nước mắt vẫn đẫm mỗi đêm trong neo người độc. Anh chưa sẵn sàng để đến bên nó văn bằng cả trái tim, còn nó, chưa một giây nào sẵn sàng để quên anh . Nhưng, nó đã đau biết bao để yêu anh đến phút chung cuộc của thằn lằn duyên mờ ảo kia thì giờ này nó phải đủ can đảm để cười bình yên trên doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat những vấn vương còn sót lại.


"Biết đâu bất thần , hai ta chợt rời xa nhau..."


Tháng 11,gió đông ùa về lùa vào mái tóc dày bập bồng của một cô bé , nhỏ nhắn. Em bước đi với dáng dấp hết mực an yên, trước dòng xe xuôi ngược, gió đã thay em thổi phăng mấy lời có cánh của ai kia xa lạ .


Bờ vai em....


Đôi môi em...


Ánh mắt...


Có trách hờn anh ...


Có còn chờ đợi....


Ngân Vy