Đó là điều động mà ba tôi thường xuyên nhắc nhở tôi mỗi khi kể về người con gái doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi mà ông yêu . Ông nói với tôi rằng mặc dù chưa bao giờ quên được h́nh bóng của người con gái đó, nhưng ít nhất ông cũng không bao giờ bỏ rơi và ôi thôi nghĩ đến mẹ tôi . Cũng đích thị v́ lư do đó mà tôi đă quyết định ở lại và không đi sang nước ngoài với mẹ .
Sáng sớm , tôi luôn luôn thức dậy đúng giờ để chuẩn bị bữa sáng cho ba . Ông là một nhà văn trước đây là IT cho một công ty có tiếng căm , nhưng rồi cũng v́ sau một cuộc t́nh , ông quyết đinh khóa ḿnh trong những xúc cảm , được bộc lộ trên những ḍng văn được in trên những trang sách .
Dọn bữa sáng ra bàn , tôi kêu ông vào sử dụng bữa . Người đàn ông luống tuổi này đă gàn 45 nhưng vẫn đẹp như trai 25 . Ra đường cái vẻ đẹp của ông vẫn khiến cho vô khối các cô tuổi 20 phải chú ý đến , đó chính là điều mà tôi học được từ ông .
Không thành thử quá yêu thương xót cái bản thân ,đừng khoe cái đẹp cho người đời người ta thấy mà hăy để tự người ta nh́n thấy nó và cảm nhận nó . Th́ cái vẻ đẹp đó mới được trân trọng và kính nể .
Cái vẻ thờ ơ của tôi vào mỗi sáng đều khiến ông cảm thấy khó chịu . Ông nh́n chăm bẳm tôi và mỉm cười
- Con nên cười nhiều hơn là để mặt đó !
Tôi chả chú ư mấy đến lời nói của ba , tôi vốn rất kính trong ông , luôn nghe và tiếp kiến thú mọi rợ thứ mà ông nói , nhưng mỗi lần như thế tôi cảm thấy ḿnh già đi . Tuy bổ ích nhưng có lẽ nó thật sự không hợp với độ tuổi của tôi hiện giờ
- …
- Cô bé xinh xinh hay chơi với con hồi tiểu học c̣on nhớ không ?
- …
Ba trông nó bây chừ cũng khá lắm , nó trình diễn ở quán này này !
Ông đặt lên bàn một mẩu giấy có ghi vài nét chữ , hóa ra trước giờ ông vẫn thường xuyên âm thầm bảo vệ và điều tra khảo người con gái đó của tôi . Hay nói cách khác là mối t́nh đầu của ông , phải chăng nữa ông cũng sợ rằng rồi thế cuộc của tôi sẽ giống như của ông . Mất đi người con gái thực mà ḿnh yêu tiền trong một khoảng thời kì cách biệt . Ông có lẽ đă lo hơi xa rồi
Như thường nhật vào một buổi sáng khi ở đây , đó là tôi phải thu dọn nhà cửa và chuẩn bị mở cửa hàng . Rửa sân , lau cửa kính , để giết đi nối buồn ông đă mở ra một cửa quy hàng bánh nhỏ , tuy danh thiếp loại bánh ở đây đều bởi nhập về bán nhưng qua bàn tay kinh dinh siêu việt của ba tôi , tất cả đều được bán hết trong một ngày , đó là lư do mẹ tôi đồng cân gửi đồng cân thằng vào tài khoán của tôi mà không gửi vào cho ông .
9h đến 10h thời kì quán vắng nhất . Ngồi không , tôi vẽ vài cái h́nh vớ vẩn ra giấy
- Con để ta trông cho , đi đến cái quán đó đi con bé tiền biểu diễn có chừng nửa tiếng thôi sắp bắt đầu rồi .
- Con không hứng thú …
- Ta hiểu con , tuy không được ở bên cạnh con nhiều như mẹ con nhưng ta biết con chỉ yêu độc nhất vô nhị con bé này và không hề nh́n ngó tới danh thiếp cô gái khác
Ông hiểu tôi nắm rơ mỗi xúc cảm của tôi , điều động đó đă làm cái vẻ lãnh đạm và cứng đầu của tôi phải lung lay
Trời mới sáng con ấm trong cái thời tiết lạnh này , quáng quàng tạm thời chiếc áo lên mỏng , tôi ra đường trong cái vẻ không hề chải chuốt một tý ǵ . Nh́n giống thằng ngớ ngẩn , nhưng h́nh như nó càng khiến mấy đứa con gái càng thêm nh́n ngó tôi, cảm giác khó chịu kinh khủng
Đến cái quán café được ghi trong mẩu giấy , nh́n qua cửa sổ tôi bắt gặp được cô ấy đang cất lên những lời hát trong vắt tinh khiết . Nh́n từ ngoài vào tôi có thể thấy rơ được những biểu cảm rất hàm xúc của cô ấy . Bài thánh ca vang lên trong giọng hát của cô ấy . Thanh vao , đi vào ḷng người khiến bao con tim phải xao ấm chuyên rộn rực một cái xúc cảm ǵ đó , nghẹn ngào và trầm buồn
Tôi ngồi tại chiếc bàn gần cửa ra vào , hướng mặc lên sàn diễn nhin về cô ấy đang hát . Cô ấy đây sao ? Tôi tự hỏi ḿnh vậy , một sóng âm như chạy qua đầu tôi , một ký mỏ ác hiện về sau nhiều năm .
Một quang cảnh khá là sáng , 2 đứa bé tầm 6 tuổi đang ngồi đó , một cậu nhó gối đầu lên đùi của cô bé , c̣n cô bé th́ ngồi đó hát vang bài thánh ca , giọng hát yếu ớt nhưng trong như pha lê đó khiến cho ánh sáng như hội tụ lại về phía cô bé . Cậu oắt nhỏ con , nằm ngủ ngôi lành trong sự ấm ấp vì ánh nắng mặt trời đem lại bởi chưng cô bé thu hút
Liệu có phải không ? Cô bé mà tôi hay gặp trong những giấc chiêm bao là cô gái ấy sao ?
Khán giả vỗ tay lớn , như kéo tôi trở vể thực tại , nh́n lên sàn diễn tôi thấy cô ấy đang cúi chào khán giả rồi đi vào trong . Đặt chỉ kẹp xuống cốc café chưa kịp uống , tôi bước nhanh vội vã để trinh thám xem cô ấy đang đi đâu ,và có khi cũng có thể cô ấy nhận ra ḿnh .
Bước ra khu vực để xe , cô ấy đeo chiếc đàn điện tô đùng trên vai tôi nghĩ chắc hẳn nặng lắm . Đứng nép sau bức tường , tôi thấy được mỗi cái dáng bộ khó khăn mà cô ấy đem lại , từng bước chân yếu ớt , thực sự giống một con rùa . Đi đằng sau cô ấy , tôi gắng nhịn cười khựng lại tôi nhận ra chắc đă lâu lắm rồi tôi mới cảm thấy ḷng ḿnh được ấm , tâm cảnh th́ cảm thấy vui vẻ hơn
Người phía trước dùng lại tôi nghĩ không trách cô ấy cũng sẽ chuẩn bị ngă về trước bởi vì mắt cá chân yếu chẳng thể chống đỡ nổi . Lập tức chạy tới , tôi nắm chặt lấy chiếc đàn điện để làm điểm níu cô ấy lại khỏi bị ngă ngào về phía trước . Nâng cái đàn lên cao tôi bất thần khi thấy nó nhẹ , phải nói là rất nhẹ vậy mà sao cô ấy lại đeo nó đi một cách mệt mỏi như vậy ?
Thất lặng im và không thấy cô ấy quay lại tôi cảm thấy có chút ǵ đó không ổn .
- Ê …?
- …
- Cô … không sao chứ ?
Lâu lắm mới mở được lời , tôi thề rằng nó khó nhọc hơn mấy lần những doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi việc khác
- Tôi không sao !
Cô ấy cởi hai quai đeo ra ,vậy là tôi đăng cần hoàn trả toàn chiếc đàn trên tay và thực sự mà nói th́ thực lực của tôi có trạng thái cầm được đến 10 chiếc thế này cũng được
Từ lúc đi tới giờ , chả ai nói một câu .Tôi cảm thấy chút khó chịu , măi mới t́m được thế mà giờ lại lặng im chả nh́n nổi nhau một cái là sao ? Quay sang nh́n cô ấy từ phía sau , mái tóc dài tơ vẫn vậy độ dài chả đổi thay là mấy vẫn bay biến bay trong gió nhẹ , tỏa ra một mùi hương hoa ly trắng tha thướt nhẹ nhàng
- Cô tên là ǵ …?
- Tôi … tên là Quế Anh
- Ừm , tôi là Trọng Kiết
- Ai hỏi anh …
Lời nói như một đ̣n đánh mạnh vào tôi . Cô c̣n lạnh và đầy sắc khí hơn tôi rất nhiều
- Cô ghét tôi sao ?
- Tôi không ghét anh , tôi cảm tạ anh…
Hóa ra , cô ấy cũng chả có khéo ăn nói hơn tôi , lời nói cũng lấp bấp vụng về . Cái mặt th́ lạnh như ḥn văn bằng , có vẻ như gặp bạn cùng chí hướng th́ phải
Tới một cánh đồng hoa cổ mây ngập tới tập chân trời , tôi nghiêng ngó nh́n man di thứ một cách xa lạ . Quả nhiên , nơi đây thật thanh b́nh quá , trốn ḿnh trong khi rừng xanh . Một ngôi trường lớn hay học viên ǵ đó lộ ra trong thật hoành tráng và trang trọng . Nh́n lại về phía cô ấy , tôi nhận ra cô ấy đang mặc đồng phủ phục của trường có tên là Hoa Ngữ . Lần đầu nghe tới cái trường học này , chắc là trường tư .
Đến cồng trường học cô ấy quay ra với cái nh́n sắc bén nói với tôi với cái giọng lạnh buốt
- Trả tôi cái đàn …
Ch́a tay ra , tôi nh́n đôi bàn tay bé nhỏ trắng nơn . Lập tức tôi trao trả cây đàn khiến cô như hơi nghiêng về sau , quay phắt đi chả một câu nói . Cái dáng dấp đi khá oai nghiêng không chút sợ sệt có lẽ ở trường cô ấy là một đại ca hay ǵ đó đi chăng nữa ?
Chưa đi được đến nửa bước tôi nghe thấy tiếng cười khinh khích của một ai đó và vài lời nói chả hay ho mấy
- Con nhỏ đần , đă đần c̣n đ̣i học ở trường học cao cấp
- Bị câm bị điếc mà vẫn c̣n muốn đi học như người ta đúng là điên , dị thật đó !
- Ha ha
Chỉ thấy khựng lại chút rồi cô ấy lại dạo bước đi những bước đi thẳng tay không hề e sợ . Có chuyện ǵ đă xảy ra sao , tôi nghĩ con gái vốn rất dễ bị che mắt vì chưng những thằng con trai đẹp , nhớ lại sáng nay đi được có rất nhiều đứa con gái như đổ mắt về phía ḿnh . Tôi nghĩ hai cô gái vừa đi nói đó cũng chỉ thuộc loại như thế
- Dị thật đó !
- Ừm …ha ha
- Ẹ hèm … các bạn có trạng thái cho ḿnh biết các bạn đang nói về ai đó không ?
- Oa aaaa!
Đúng như dự đoán , gia tộc đúng là lũ dễ bị qua mặt thật đồng cân một tí dịu dàng là đủ khiến cho gia tộc dâng trao tặng cả trái tim
- Dạ … chỉ là …
- Đừng ngại … cứ coi ḿnh là bạn của bạn mà nói một cách thoải mái đi .
- Mày nói đi kia , anh ấy đang chờ đó !
- Ừm … th́ …
Nghiêng đầu , coi như xong 2 con ả như chết đứng có nhẽ tôi đă hơi quá tay đi chăng nữa mặt cả 2 con ả đơ đẫn toàn tập . Chả muốn mất thời kì nữa , tôi quyết đinh chả thèm quan hoài , cho tay vào túi lùng lũng bỏ đi trong lặng im . C̣n 2 con ả đó th́ mặc xác luôn chắc chết cứng rồi .
Trên đường về nhà , tôi nghĩ đi nghĩ lại việc lúc năy . Cô ấy quả là đă thay đổi nhiều hơn trong ký ức của tôi , chả biết nói cho nên lời thê nào nữa , nhưng chắc chắn cái ǵ cũng có thể có căn nguyên thành ra tôi muốn t́m hiểu một tí .
Trờ về nhà , thấy trong nhà êm ắng quá , các pḥng như ch́m trong bóng tối . Mở đèn lên , tôi bước vào pḥng và bất thần nhận ra , ba tôi đă ngủ gật trên sofa từ lúc nào không hay . Kính vẫn đeo , nhưng mắt th́ đă nhắm . Khuôn mặt điển trai của ông vẫn chả hề có một chút nét nhăn hay dấu hiệu của tuổi già , nhiều lúc tôi thấy ḿnh với ông tiền giống anh em hơn là cha con . Ông đẹp nên xinh ra tôi cũng đẹp và tuấn tú , chắng đáng tiếc cho người con gái năm xưa đă nỡ ḷng nào bỏ ông mà đi
Theo phản nghịch xạ ông gục xuống , đến lúc đó ông mới mở mắt và tỉnh dậy . Nh́n thấy tôi , anh chỉ mỉm cười
- Sao ba không ăn cơm ?
- Tại … ta mải làm và lại ta chờ con về rồi ăn luôn
Ba tôi thật khờ , ông đang yêu như một đứa trẻ . Trong bữa cơm , tôi đồng cân lẳng lặng ăn c̣n ông th́ mỉm cười nh́n tôi ch́u mến
- Ba … con muốn học ở trường Hoa Ngữ
- Nụ cười như dập tắt trên khuôn mặt khôi ngô của ông
- Sao lại vậy ? Trường đó chỉ toàn chuyên về văn ca âm nhạc thôi và lại con cũng đang học ở bên Mỹ mà ?
- Con … muốn học ở đó để t́m kiếm trang mục đích để ở lại đây !
- Con trai … học văn th́ấy có hơi kỳ không ?
- Ba đâu có kỳ … !
Ông bất ngờ khi thấy tôi nói vậy , tôi nghĩ chắc ông đang cảm thấy hạnh phúc khi thấy tôi nói vậy . Có bao giờ tôi nói với ông những điều tàng như thế . Tôi hững hờ với ông , v́ mẹ tôi cảm thấy có chút ǵ đó hơi khó để hài lòng ông , nhưng tôi cũng biết ơn v́ ông đă dạy tôi nhiều thứ để cho nên người
Sáng hôm sau tại văn pḥng của trường học …
30 phút đă trôi qua , danh thiếp thầy cô vẫn đàm luận xôn xao ǵ đó sau khi nh́n quyển hồ sơ của tôi . Mông tôi th́ đă ê mà gia tộc th́ vẫn x́ xà x́ xầm hết ngưởng lên nh́n rồi lại cúi xuống , tôi cảm thấy thực sự khó chịu do cái ánh nh́n đó .
Măi 5 phút sau , cô thư kư mới thay mặt hỏi …
- Tại sao em lại muốn học tại trường này , trong khi em đă học xong tuyệt vời học Harvard tại Mỹ khi mới 14 tuổi cộng thêm đồng cân số IQ lại vượt mức người b́nh thường ?
- Chỉ là … em muốn t́m kiếm ly do để ở lại Việt Nam
Họ khá ngỡ ngàng khi thấy tôi nói vậy có khi lại có người đang sốc ngược củ tỏi . Một trong số đó tôi nghĩ đang có người nghĩ tôi hợm hĩnh và và kiêu ngạo tôi biết
- Mục mục tiêu em đến đây là để chơi sao ?
Tôi khá ngỡ ngàng trước câu hỏi đó của ông hiệu phó có cái mặt trong có vẻ học cao . Ba tôi phục dịch như đoán xác thực man di câu hỏi mà bữa nay tôi sẽ mắc phải . Quả thật , phủ phục ông đến trung thành đất mà . Đành vậy , tôi buộc ḿnh phải nói điều mà hôm qua tôi bị bắt phải học thuộc
- Học th́ì thường xuyên là chơi mà , một cuộc chơi công bình và trang mục đích mà em đấy đây chính là có thể được học hỏi thêm điều động đó khiến cho đối thủ của ḿnh lẫn những khán giả chứng kiến đều phải phục ḿnh .
Có vẻ như những câu nói đó khiến cho các vị đang ngồi trước mặt tôi cảm thấy hài ḷng . Ba tôi siêu thật , may mà có câu nói này mà tôi đă được nhận và trường thẳng
Ngay ngày hôm sau , tôi tới trường trong bộ đồng phục . Tôi thấy liệu chừng có phải hơi ngu khi đống thùng thế này không ? Mặc áo cái vest cái hết danh thiếp khuy , có h́nh trông hơi kỳ dị không ? Đi học có cần thiết phải g̣ bó học đâm ra trong những bộ đồng phục mặc cứng như mai la canh vậy không ?
Ở nơi tôi học suốt nhiều năm , chưa bao giờ phải mặc đồng phục . Họ được tự bởi vì trong việc quần áo đầu tóc , đặt ra rất ít các nội quy đồng cân có danh thiếp nội quy liên can đến học tập và những hành động sai trái ngoài ra th́ chả có ǵ là quan trọng quá . Ở đây , tôi phải học đến hơn 100 nội quy thành ra và không cho nên trong và ngoài trường học , ngay từ khi được giới thiệu vào trường .
Thoát khỏi cái tiết học đó , tôi như được xổng chuồng theo nghĩa thật sự . Đi trong khuôn viên nhà trường , không khi nào tôi không cảm thấy có nhiều ánh mắt đang chú ý hết về ḿnh , cảm giác chả tốt lành và thoải mái ǵ . Nó khiến tôi cảm thấy bức xúc muốn hét lên , nhưng không là một người khôn ngoan , tôi phải tạo dựng một h́nh tượng trong mắt vớ cả mọi người một mẫu người toàn hảo không một tẹo sơ sót . Phải lạnh nhạt vốn nỗ lực để nâng cao cái sự danh chớ chi của ḿnh lên hàng đầu
Đi dọc nhà cầu rộng của trường ,tôi nỗ lực t́m kiếm câu lọc bộ mà hôm trước tôi t́nh cờ đọc được khi nh́n vào quai đeo tay của cô ấy . Câu lọc bộ piano , pḥng 105 . Chợt nghe thấy tiếng ai đó đang chạy về phía ḿnh cùng với giọng nói khe khé
- Kiệt !!!
Ai đó đang gọi tôi , chóng vánh theo phản xạ tôi ngả người sang một bên , khiến cho cái người kia mất đà mà ngă ngào xuống đất , may cho cậu ta là lúc này nhà cầu giờ chả có ai thành ra không phải lo đến việc chụp ảnh d́m hàng hay ǵ đó
- Chà …chà tính chất vẫn vậy nhỉ ?
- Ai …?
- Thằng này … quên nhanh thật , tao c̣n chưa quên mày thế mà mày lại quên tao sao ?
Người đó ôm mũi ngồi dậy tay th́ì đưa ra sau xoa cái lưng . Mặt tôi khó hiểu nh́n người đó
- Tôi quên cậu sao ?
- Triệt … Lâm Vương Triệt ? Bạn thân hồi tiểu học và 2 năm trung học với mày mà mày không nhớ sao ?
- Người đó thẳng tay đánh mạnh vào vai tôi , khiến cả thân người như hướng về phía sau . Lúc này tôi chung cuộc mới nhớ ra cậu ấy
- Cậu …là Triệt thui sao ?
- Sao cơ ??
Đồng lúc tôi bắt đầu nói th́ cũng là giờ tan của danh thiếp học hoá trong trường th́ việc nghe thấy cuộc trò chuyện này giữa tôi và cậu ấy là đương nhiên . Đám đông như bắt đầu x́ xào và cười kiểu sung sướng , c̣n cậu ấy th́ mặt mày cứ đỏ ía hết lên . Tôi không hiểu nhưng tôi cảm thấy ḿnh vừa làm điều động ǵ đó chả tốt lành lắm th́ phải .
- Mày lại đây !
-Kéo tôi lên sân thượng , cậu tay ngay tức khắc hét lên như thằng hâm rồi quay ra thét vào mặt tôi
- Chuyện đó đă lâu lắm rồi sao mày c̣n nhắc lại làm ǵ hả ?
- Phải nói ra th́ mới công nhận được chứ ?
- Nhưng không cấp thiết phải nói lớn như vậy !
- Có lớn đâu … rất đủ nghe mà ?
- Tôi đâu c̣òn thui nữa mà nói cái tên đó ?
- Cậu thẩm mỹ viện hả ?
- Không , đồng cân là có chút sự chăm chút kỹ càng cứ bản thân thôi !
Cuộc đối thoái cứ diễn ra đều đều trong sự lãnh đạm và ngốc nghếch của tôi . Tôi nghĩ ḿnh không có khéo ăn nói thành thử việc không thể giữ mồm giữ miệng là chuyện dĩ nhiên không thể tránh được mà hơn nữa nếu là bạn của tôi th́ phải hiểu rơ điều động này chứ ?
- Mà đang ở Mỹ bay về đây làm ǵ ?
-T́ìm người …
- T́ìm Quế Anh chứ ǵ ? …
Trố mắt nh́n sang cậu bạn , tôi như bị trúng tim đen mà cũng phải rồi , cô ấy, cậu ấy và tôi đều học chung với nhau một khoảng thời kì dài mà . Cả ba đều quen nhau
- Ừm …
- Cậu ấy , giờ không c̣òn được dễ thương như hồi trước . Giờ bị tẩy chay nhiều lắm !
- V́ì sao ?
- V́ì cậu ấy sang chảnh chứ sao , chả nói câu nào kể cả khi bị đánh hay bị chửi mắng cho nên bị cho là dần ngốc nghếch
- …
- Đúng là lũ ghen tỵ , nhưng tao cũng chả làm được ǵ v́ tao là chủ tịch hội học đâm ra cho nên phải theo chiều hướng và ư kiến của phía đông đảo chẳng thể bảo vệ cậu ấy
- Chủ viên tịch hội sinh sao ?
- Đại ca đó
Cậu ta hănh diễn kể lể những thứ mà tôi chả quan tâm c̣n tôi th́ ngơ ngẩn nh́n về phía sân trường đang ngập nắng . Mọi thứ quả nhiên không c̣n nguyên lành của nó , thời gian đă thay đổi nó làm nó rất …rất nhiều
Trưa , nắng to hơn đến giờ tôi vẫn lang thang trong khu thư viện v́ chưa t́m thấy được câu lọc bộ thích hợp . Trường này là hoạt động và học tập theo các câu lọc bộ , điều này về phía tôi mà nói th́ khá là hay và ấn tượng
-Cô ta kia rồi , dị thật đó !
Tối ngưởng mặt lên , cuối cùng cũng gặp được cô ấy . Tôi đảo bước nhanh theo cô ấy nhưng lại bị một đám nữ hoá chặn đường , tầm nh́n coi như bị che lập . Tức không để đâu cho hết ,tôi đồng cân biết nghiến răng chịu đựng . Tôi chọn khoa thanh nhạc , v́ để có thể giải trí được đầu óc và c̣n có thời cơ để được gặp cô ấy nhiều hơn . Ngồi trong lớp , tôi cứ hóng ra cửa sổ , thầy giáo coi tôi như vô h́nh v́ thầy có hỏi tôi mấy ngh́n câu hỏi tôi đang học phần nào , th́ tôi đều có thẻ dễ dàng đáp mà không cần biết
-Em Kiệt em có biết !
- Chương 2 , trang mục 1 , phần ba nghĩa của việc dùng gỗ tốt để tạo cho nên âm thanh hay cho đàn piano
Thầy không thể nói ǵ hơn , chán nản hết sức vọng , đành dùng thủ pháp cuối cùng
- Cái ǵì ?
- Chả phải đó là việc mà một chủ tịch cần làm sao ?
-Nhưng đây là một ư kiên rất rất tồi đó mày hiểu không ?
-Chỉ là đặt ra một điều động luật dài đồng cân có một ḍng và 9 chữ .
Thật là điên dồ , chắc năm sau tao sẽ bị băi nhiệm mất
Sáng hôm sau trước cửa trường , một điều luật mới chóng vánh được đặt ra to và rơ ràng đến mức nổi bật
" CẤM LÀM PHIỀN HOT BOY TRONG TRƯỜNG HỌC”
Các bạn nữ nháo lên là ngay lập tức quy hàng trăm các lá thư kiện và đề nghị ḍn về văn pḥng của chủ tịch .
- Thật là … tên tắt thở tiệt mà ,tại sao ḿnh phải làm nhiều thứ cho hắn thế không biết ?
Trong lúc đó , tôi dấm dúi tiến tới gần câu lọc bộ trong cơn pḥng có vài m2 v́ lượng thành viên quá ít thành thử bị xếp vào một cái pḥng nhỏ ở cuối dăy hành làng .
Kéo cửa ra , tôi chả thấy ǵ ngoài một bóng tối , gắng với tay tới cái công tắc tôi tự hỏi rốt cục nó ở đâu và vì sao đây lại có thể được gọi là câu lọc bộ được .
- Cho hỏi … có ai ở đây không ?
Một tiếng nhạc vang lên neo đơn giản nó tiền là danh thiếp nốt nhạc cơ bản , đồ … rê … mi … pha …son …v.v…
Thật kinh rợn , nhưng trong bóng tối đó tôi chả hề cả thấy sợ hăi vởi b́ tôi biết có doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi người đang ở bên trong và kiên cố người đó lại có quen biết từ trước . Đểu nhận định người đó đang ở vị trí nào trong căn pḥng tiền cần nh́n theo cái luồn sáng yếu ớt phát ra từ một chỗ . V́ biết cô ấy đang chơi đàn điện thành thử nh́n theo ánh sáng hiện lên , tôi có thể nh́n thấy chiếc công tắc . Tiến tới mở điện lên , dáng người nhỏ bé đang ngồi bệt dưới đất mái tóc dài xơa dần hai bên vai chê khuất khuôn mặt xinh đẹp dễ thương xót của cô .
Khó hiểu trước cái hành động của cô , tôi quỳ xuống đầu cúi nỗ lực nh́n cái khuôn mặt của cô , gạt nhẹ mái tóc , tôi rút trong túi ra một chiếc chặp nơ màu xanh dương kẹp lên nh́n cô giờ thật xinh hơn rất nhiều
- Sao … không bật điện lên … tính làm ma xó à ?
- Cô ấy lại tiếp kiến thô lỗ lặng im , khuôn mặt vô hồn ch́m sâu cái nh́n xuống nền đất
- Im lặng … không phải cách dẫn giải quyết vấn đề đâu !
Chả thay đổi ǵ , tôi đặt bút viết lên một mẩu giấy nhỏ số và tên tôi trên đó
Nếu cần giúp cứ gọi … dù ở bất kỳ nơi đâu dầu bất kỳ thời điểm nào tôi đều có mặt
Tôi quay bước đi , tôi chả mong vào việc cô ấy sẽ gọi cho tôi cũng chả hề chiêm bao mê điều ǵ thái quá như làm hay xa hơn tư nữa . Cô ấy , đổi thay nhiều hơn những ǵ tôi tưởng .
Hết giờ , tôi trở về nhà qua con đường tắt cánh đồng cỏ mây . Thiên nhiên luôn luôn đem lại cho tôi một cái cảm giác thoải mái dễ chịu và chàn chề sức sống . Khựng lại , ngưởng mặt lên trời đất nh́n bầu trời ơi cao rộng mênh mông , thật khó cưỡng được một cái là sự mái mẻ này .
Làn giớ Tây thổi ngượng lên bật tung mái tóc bềnh bồng đen nháy của tôi , gió ôm lấy tôi cả thân thể như được nâng lên dần dần . Cái cảm thấy lâng lâng như bay
Nghe thấy tiếng lao xao của bước chân ai đó đang chạy tới . Tôi quay ra và ngạc nhiên khi biết người đang dấm dúi theo sau chính thị là …
- Lén lút như vậy không hề tốt đây … Chủ tịch hội học sinh !
Cậu ta bất ngờ đứng hẳn hoi găi đầu mặt đỏ tía tai cái vẻ ngu ngơ của một tên bị bắt quả tang
- Siêu vậy … mày cũng tinh thiệt đó Kiệt !
- Càng rén càng dễ bắt …
- Thôi nào người anh em lâu ngày không gặp , không lẽ mày trả công tao vậy sao ? Bao công tao cô cố kỉnh lập được vành đai bảo vệ mày vậy mà mày trả ơn tao vậy sao ?
Tôi quay ra và lập tức đặt lên tay của Triệt một thứ ǵ đấy có vỏ bọc màu bạc
- Ai cần socola chứ ?
- Loại đức … hương bị rất đượm đà … chút ngọt nhưng ḥa tan trong vị đắng … khi ăn như tan chảy trong khoang miệng …có nhân là rượu vang liều nhẹ , ít chất béo và protein
- Này chung cục … mày hồi cấp 3 bộ không có bạn hả ?
- Tôi không học cấp 3 … lên 14 tuổi tôi đă học cực kì học rồi !
- Tổ khiếp … ăn ăn gì mà sáng ý dữ vậy ?
- Cậu thực sự phiền phức
- Ya …! Trên đời này , tao muôn là người công bình và cư xử một cách mẫu mực đó đừng có coi nhẹ chứ
Tôi tiền cười khẩy , cái nụ cười đó như khiến Triệt như bị hóa điên lên , vừa đi vừa lảm nhảm những câu nói chửi mắng mà người thường nghe mà chả thể lột vào tai
Chợt , trong đầu tôi nảy ra một suy nghĩ , quay sang nh́n Triết tôi nghĩ học với cô ấy nhiều năm chắc hẳn Triết đă tiếp xúc với cô ấy nhiều lắm nên có khi nào cậu ta biết man di thứ cũng nên
- Cô ấy … sao đổi thay ác thế ?
- Ai cơ ? …Ư mày là Quế Anh hả ?
- Ừm …
- À … h́nh như là bị ba mẹ làm phản đối th́ phải
- Phản đối cái ǵ ?
Không cho học piano và lại có mẹ là môt phóng viên truyền h́ình nức danh và ba là một ông thầy thuốc tên tuổi cũng lẫy lừng không kém , nên ba mẹ của cổ bắt cổ phải bước bước tiếp kiến trên những vết xe mà ba mẹ đă từng lăn qua
- Tức là bắt làm … phóng viện hoặc thầy thuốc sao ?
- Ừm thế là cô ấy tức nên bỏ nhà đi , tự nuôi sống bản thẩn ḿnh
- Tội nghiệp …
Trởi về nhà , tôi thay đồ , chuẩn bị bữa tối và ăn tối . V́ ba tôi bữa nay có việc thành ra sẽ không về và ngủ luôn tại văn pḥng . Do vậy , tôi hiện giờ phải ở nhà một ḿnh
Kiếm gói mỳ ăn , húp xong , Tôi ngẩn ngơ mở tí ti vi và xem như một thằng điên . Chả nói ǵ mặt cứ nghẹt ra đúng là lợn xổng truồng . Từ từ … tôi cứ thế mà ngủ thiếp đí mà không biết trời ơi cao đất dày là ǵ .
Trong giấc chiêm bao , hiện ra trước mắt tôi đó vẫn là một quang cảnh sáng ở trên một cánh đồng xanh , bài thánh ca vẫn vang lên như cực kì diễn cho lời nói của thiên thần thiên sứ . Giọng hát trong vắt như pha lê , tôi vẫn không tài nào có trạng thái nhớ nổi tất cả nhưng thứ tôi nhớ rất rơ là lời hát của cô bé ấy . Vang lên vang lên nhấn dành trên từng nốt nhạc … Ḷng tôi lại thêm thanh thả , dễ chịu và hết sức thoải mái
Reng …
Tiếng điện thoai vang lên như xé tan cái giấc mê cực kì vời , nhấc máy lên ,tôi nhận ra mệnh lạ vuốt nhẹ màn h́nh . Giọng nói từ bên kia , h́nh như có chút ǵ đó không được b́nh tĩnh và ổn định , nó mang tính chất sợ hăi .
- A lo ?
- Cứu … với !
- Quế Anh …? Cậu đang ở đâu ?
Chạy tới địa điểm , đó là một quán café nh́n bề ngoài thấy h́nh như sắp đóng cửa , Xông thẳng vào trong , tôi hoảng hốt nh́n quanh t́m kiếm cô ấy . Một nắm giấy từ đâu đó phăng tới va vào đầu tôi đó giống như một mật hiệu vậy
- Quế anh …?
Lại về phía sau của chiếc bàn cuối dăy tôi tiến tới , ngồi xụp xuống tôi hỏi cô
- Chuyện ǵi sao ?
- Ngoài kia … có tên đang theo dơi tôi !
Cô tiền tên đang đứng tựa ḿình vào trói buộc điện mặt đang dính vào điện thoại ở ngoài kia . Ngó ra nh́n , theo quan trung thành trông hắn cũng chả có ǵ là tốt đẹp cả một tên đă ở tuổi đứng tuổi . Đảo mắt lần hai , sang đồng hồ giờ đă gần nửa đêm mà trông hắn cũng khá là thảnh thơi không có chút ǵ là nóng vội , tay không cầm ǵ , lưng cũng chả có đeo balo hay phụ kiện , mặt chả bịt khẩu trang . Chứng tỏ , hắn không hề có ǵ định cướp cửa đầu hàng .
- Hắn đi theo cậu bao nhiêu lần rồi ?
- Hai lần .. . Từ lúc tôi đến …cho tới khi tôi về
Vậy th́ì tiền có thể là gă dê x̣m nào đó đang bám theo cậu thôi
Cô rụt người lại , đôi mắt lo âu ánh lên sự sợ hăi . Trông bộ dạng đang run cầm cập này , tôi nghĩ chắc cô ấy đang rất sợ.
Liếc lên lần hai , tôi bỗng khựng lại và nhận ra có điều động ǵ đó không ổn ở người đàn ông này . Đă phát hiện ra mục đích và nguyên do , tôi vội nắm tay cô ấy mỉm cười một cách tinh ranh
- Yên tâm …làm theo tôi !
- Cô ấy bước khỏi quán , lúc này đúng như dự đoán của tôi hắn từ từ bước tới tiếp cận
- Nè … cô ǵ ơi cho tôi hỏi
- Dạ …?
Hắn tiến sát người cô , từ từ hắn hơi cúi đàu xuống để trung thành mặt với tấm bàn đồ đang cầm trên tay , tên này có vè rất chuyên nghiệp thật khó ai có thể đoán được trang mục mục tiêu của hắn . Tôi cố t́nh bảo cô để cổ hởi trễ , điều này tuy rất nặng nhọc nhưng ít ra có thể vạch mặt tên dê x̣m mất dạy này
Đến lượt tôi bước ra , mặt tỏ vẻ tức giận tiến tới nắm chặt chịa tay đấm thẳng tên kia ngă ngửa xuống đất , chiếc kính văng ra . Đôi mắt tôi như té lửa , hắn gắt lên
- Mày dám …?
Tôi từ tốn cúi xuống cầm chiếc kính lên , ngồi quị xuống trước mặt hắn nhếch môi miệng cười kiểu coi nhẹ thường người khác . Tôi … chưa bao giờ bảo vệ ai hay nói nhiều như bữa nay và cũng chưa bao giờ tức giận như thế này
- Nếu … có muốn quay … th́ thành ra mang hẳn cái máy quay đến chứ ? Tại sao lại quay bằng thứ này ?
Tay kia , tôi giơ chiếc điện thoại của hắn lên . Hắn trố mắt chẳng thể tin được rằng chiếc phôn của ḿnh không biết từ khi nào đă nằm trong tay tôi . Thái độ lúng túng không thốt lên lời , túm lấy áo hắn mắt tôi như thì ra lửa từng câu từng chữ tôi đều nhấn mạnh
- Cô ấy là người con gái của tôi … từng bộ phần trên cơ thể đều là của tôi … nếu c̣n bén mặt tới đây … chụp ảnh … hay quay phim bất kì con gái nào ở đây th́ tôi không chắc tương lai ông c̣n có đủ khả năng để có thể tiếp kiến thô lỗ du hành … trong cái sự nghiệp quay lén quay trộm của ḿnh đâu …
Hắn tái mặt , chính xác như một con chuột bị bắt quả tang ăn vụng quên chùi mép . Cần chiếc điện thoại lên tôi nhé vào túi áo hắn c̣n chiếc kính th́ ném xuống đất rồi nhẫm lên một cách tàn nhận . Rút ví ra ném vào mặt hắn vài tờ tiền rồi nắm lấy tay cô quay gót đi một cách men ĺ .
Tính tôi luôn vậy , cái ǵ ḿnh phá ḿnh đụng đều phải có bổn phận với chúng . Chuyện bữa nay xảy ra , chỉ là một trong ít lần tôi ra tay bảo vệ quyền lợi cho một số người bản chất tôi chả phải ông to bà lớn ǵ để có thể hành hung đánh tắt thở người . Một thằng đàn ông đích thực , luôn luôn phải nhạy bén trong man di t́nh uống
Dừng chân tại một quán ăn đêm , húp sách nước trong tô mỳ tôi thảo phào môt cái đă cuộc đời . Nh́n đang cô bạn ngày phương kế bên th́ thấy cô ấy vẫn đang sử dụng đũa chọc chọc đảo đảo tô mỳ làm nó vữa hết ra
Thấy mặt cô buồn , ḷng tôi cũng chả vui hơn . Nhưng là thằng chả giỏi ăn nói thành thử cũng khó khăn , đành đánh liều một phen
-Vẫn sợ …à ?
Thấy tôi hỏi vậy , cô ấy lắc nhẹ đầu mặt vẫn ch́m vào trong to ḿ đă vữa
- Vậy …giận tôi ?
- Lắc đầu lần hai , tôi ngán chả hiểu sao cô ấy không chịu nói ǵ hết đồng cân lắc đầu cho qua, đâu phải cái ǵ cũng dễ như thế đâu người ta cũng cần nghe áp điệu thích chứ
- Cảm … ơn !
Khựng lên , tôi quay sang trố mắt nh́n cái khuôn mặt tái bệch của cô ấy . Thực chất nh́n cổ cũng xinh đâu kém ai , ít nói điều này càng khiến 1 người con gái trở thành ra bí ẩn
- Không … có ǵ ! Dù sao … tôi cũng có số mệnh cô rồi
Cô ấy quay sang bất ngờ rồi lại đỏ mặt quay chỗ khác .
Chống cằm , nghiêng đầu chút nhắm nghía hồi lâu tôi thấy đúng là có vài nến dễ xót thương y như hồi đó , nếu giờ chỉ cần cắt bớt mái đi bỏ cặp kính xuống trông cách chắn xinh hơn ti tỉ đứa , Quả nhiên , tôi đă từng thích cô ấy ở vẻ này , cái dễ thương xót mà ít cô gái nào trên đời này có được . Thấy cô ấy đảo mắt về phía ḿnh tôi ngỡ ngàng lúc năy 2 cặp mắt như chạm nhau một nguồn điện như chạy qua tim rồi năo có phải đây là sự rung động
Thấy tôi vậy , cô ấy lập tức lùng túng cúi xuống đưa vội mỳ vào miệng khiến bỏng mất một bên . Cô ấy rít lên trong sự đau đớn đúng là hại thân mà
- Im nào … nếu cứ mấp máy môi tôi sẽ không thể sắp thuốc cho cậu đâu
- Umm…
Trời cũng thế mà đổ cơn mưa , một cơn mưa một đông lạnh buốt sống lưng . Không thể về , mà giờ đường tới nhà tôi lại gần hơn đường đến xí túc xá . Quay sang thấy khuân mặt của cô ấy như có vẻ ǵ đó rất lo lắng , đặt tay lên vai tôi có gằng thân thiết
- Về nhà tôi nhé ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét